Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 453

Cập nhật lúc: 2026-01-02 03:53:54
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chiếc xe buýt nhỏ cũng thuận lợi chạy tới Trung tâm phim ảnh Hoàng Thành khu Bắc thành.

Kim Thái xuất phát từ một nơi khác nên đến từ sớm. Giờ đang ở bãi đỗ xe cùng một đàn ông mặc đồ lam đang chờ Miên Miên đến nơi.

Người đàn ông mặc đồ lam đó là đại t.ử của đạo trưởng Thanh Hư – từng gặp Miên Miên ở công ty của Tô Trần Cẩn.

Vừa thấy chiếc xe buýt vàng siêu nhận diện đỗ , khẽ mỉm :

"Bà cô nhỏ của nhà cuối cùng cũng tới ."

Kim Thái tít mắt:

" , sốt ruột c.h.ế.t!"

Ai mà thích một đứa bé đáng yêu, ngoan ngoãn, còn siêu bản lĩnh cơ chứ? Với Kim Thái thì đúng là quý như bảo bối .

Anh chủ động bước đến cửa xe buýt để đón Miên Miên xuống.

DTV

Cửa xe mở , Miên Miên là đầu tiên bước xuống.

Kim Thái cung kính:

"Bà cô nhỏ, lâu gặp-"

"Lâu gặp, chú Kim Thái." Miên Miên nhoẻn miệng ngọt ngào chào , đầu đàn ông mặc đồ lam bên cạnh, ngập ngừng gọi:

"Lâu gặp luôn nha... Trương Tam."

Trương Tam suýt bật cách chào kỳ lạ , bà cô nhỏ lợi hại thì lợi hại thật, nhưng vẫn giữ nguyên nét ngây thơ trong sáng của trẻ con.

"Lâu gặp, sư cô Miên Miên." Trương Tam cung kính hành lễ, dậy tiếp:

"Sư điệt kiểm tra , khu qua . Sư cô cứ thả tại đây, sẽ dẫn ."

Miên Miên gật đầu:

"Ừ ừ."

Sau khi gật đầu đồng ý, cô vị trí Trương Tam chỉ, hiệu cho Lục Lục xuất thủ.

Chiếc xe bồn lập tức xuất hiện.

Trương Tam lên xe chuyện với tài xế một hồi, đó lái xe khỏi bãi đỗ.

Xử lý xong vụ tài xế, Miên Miên cũng chẳng bận tâm thêm, cô đến đây là để cứu cháu trai thứ bảy cơ mà! Việc đó mới là việc gấp gáp nhất!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-453.html.]

"Chú trợ lý ơi, nhanh nhanh nhanh, tìm cháu trai thứ bảy nhanh lên!" Cô bé thúc giục Kim Thái, quên mất phận "trưởng bối" của .

Kim Thái híp mắt:

"Bà cô nhỏ, em gọi là "chú" thì dám nhận ạ. Cứ gọi Kim Thái là !"

"Ừ ừ!" Miên Miên quan tâm là Kim Thái Kim Bạc, chỉ lo chân nhỏ lạch bạch chạy tới. Nếu vì đang ở chân núi đông , cô bay vèo lên từ lâu !

Kim Thái thấy bà cô nhỏ bé xíu, chân ngắn tròn vo mà chạy nhanh vèo vèo, thì trong lòng điên cuồng "nội thương" vì đáng yêu.

Đang định ngắm thêm mấy giây nữa... bỗng giật tỉnh táo, đúng , đang việc gấp chứ ngắm bé đáng yêu!

Bốp! Tự tát một cái cho tỉnh.

Miên Miên thấy tiếng tát, bước chậm , đầu nghi hoặc hỏi:

"'Bạc Thái' ơi, tự vả thế?"

Trời ạ... Trợ lý cháu trai cả hình như ... ngốc ngốc?

Không đáng tin lắm nhỉ?

Miên Miên nghĩ thầm:

Đáng lẽ nên nhờ một cháu trai khác mới ... chạy gấp thế cùng đáng tin thì lo nha...

Kim Thái vội vàng trấn an:

"Không , , bà cô nhỏ chậm quá, để cháu bế bà cô nhỏ bằng lối VIP thẳng gặp Thất thiếu gia."

Vào chế độ nghiêm túc, Kim Thái vẫn giữ nụ nhã nhặn, quỳ gối xuống, dang tay chuẩn bế Miên Miên.

Miên Miên ngẫm , thấy đúng là bế sẽ nhanh hơn thật, liền mở hai tay :

"Được! Bạc Thái, chạy nhanh nha!"

Phía , nhóm bạn đồng hành gồm Liễu An và cặp em cương thi cảnh mà nghĩ thầm:

Bà cô nhỏ bình thường gặp Tô Trần Cẩn Tô Trần Phi là tự động bế ngay, còn giờ vội thế mà cho Kim Thái bế từ đầu, chắc là vì quen.

Tiếc là bây giờ bọn họ vẫn còn thể trạng nhỏ bé, vẫn như phàm, nếu thì cũng xung phong bế bà cô nhỏ , cần gì nhờ ngoài.

Còn Hoa Hồng và Lục Lục á?

Hai "hồn thể tám chuyện" đó xưa nay Miên Miên quản lỏng. Người thường cũng thấy bọn họ, nên giờ... sớm rủ dạo chơi tung tăng mất tiêu .

 

Loading...