Tô Trần Dực thế đáp luôn:
" lấy thẻ ngân hàng."
định rời , thì từ phía vườn hoa, bà cụ Lục dắt theo Lục Thần bước tới.
Một già một trẻ, tay đều băng bó. Bà thì sắc mặt khó coi, đứa nhỏ thì mắt ướt nhèm.
Dù tâm trạng vì tay thương, bà cụ Lục vẫn cố nặn một nụ gượng khi thấy Tô Trần Dực:
"Trần Dực , con với Huyên Huyên chuyện thế nào ? Là của , dạy dỗ Huyên Huyên t.ử tế. Con bé coi trọng sĩ diện, hai năm nhiều lời quá đáng. Lần nó về, chính là với bà rằng nó với con. Con thấy ?"
"Bọn trẻ còn nhỏ, cũng cần bên cạnh, ? Trần Dực , con và Huyên Huyên hãy tái hôn ."
Vừa , bà liên tục hiệu bằng mắt với Lục Huyên.
Thấy mắt Lục Huyên đỏ hoe vì , trong lòng bà cụ Lục vô cùng đắc ý, khi đến đây bà dạy kỹ : đàn ông sợ nhất là phụ nữ và nũng. Xem Lục Huyên vẫn lời, đúng là đang nũng để cầu hòa!
Chỉ cần hai tái hợp, kế hoạch của con trai bà sẽ tiếp tục, đúng là đại sự lành!
Lục Huyên đương nhiên hiểu rõ ẩn ý của bà cụ Lục. Bà cụ Lục thì thôi, chứ thực là đang trung gian hòa giải cho cô và Tô Trần Dực. Lúc cô Lục còn đang do dự trả lời thế nào, thì Tô Trần Dực lên tiếng :
DTV
"Bác gái , Huyên Huyên với cháu cũng nhiều . Hai năm qua, nhiều chuyện là do cháu đúng... Cháu thật lòng cơ hội để sửa sai."
Anh về phía Lục Huyên, giọng vẫn nhẹ nhàng và thành thật như khi:
"Bác gái để Huyên Huyên ở đây thêm vài ngày nhé? Nhà chúng cháu còn nhiều phòng trống, bác gái cứ yên tâm, cháu sẽ gì khiến cô khó xử . Chúng cháu ở gần thêm một chút, lẽ sẽ hơn."
Bà cụ Lục xong thì mừng rỡ mặt:
"Tốt, quá! Vậy để Huyên Huyên ở nhà các cháu ít hôm. Bác gái về để bảo giúp việc mang đồ đạc của nó tới ngay."
Tô Thần Dực thế thì gật đầu: "Dạ, thì phiền bác gái ."
Bà cụ Lục tít mắt, gật đầu nắm tay Lục Thần xoay rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-443.html.]
Chỉ là khi hai lưng, trong tay Lục Thần lộ một thứ, là một giấy gấp nhỏ xíu, đúng kiểu mà Miên Miên từng mẫu cho Liễu An. Người giấy đặc biệt tách riêng một .
Lẽ giấy như sẽ mắt. giờ đây, trong tay Lục Thần, nó... đôi mắt!
Miên Miên ngờ ngợ, chắc nhầm .
Lúc , Lục Lục khoanh tay bước mặt Miên Miên:
"Là thằng nhóc đó tự cầm mà! Còn tự vẽ mắt nữa đấy. Nhóc , thứ , cũng nên ngăn cản, đúng ?"
Miên Miên trầm ngâm.
Hình nhân giấy thể vẽ mắt, một khi mắt, sẽ thu hút ác quỷ hoặc oán linh, chúng xem đó là cơ hội để nhập , tìm cách sống .
Chúng là linh hồn , nếu sống thì những ơn, mà còn bám lấy "trao mắt" cho chúng.
Âm khí quá nặng sẽ khiến sống gặp xui xẻo, thậm chí tổn hại sức khỏe.
Lục Thần chắc chắn sẽ gặp xui, và cả gia đình cũng liên lụy.
Thấy Miên Miên đang suy nghĩ, Lục Lục an ủi:
"Cậu cần lo . Bên cạnh Lục Du kẻ tu luyện tà thuật, chắc chắn cách trấn yểm hình nhân giấy. Coi như đang đấu pháp với kẻ !"
là chuyện đấu pháp!
Kẻ hành ác nếu tu đạo bắt gặp, thường sẽ xảy "đấu pháp", từng bước từng chiêu, đây là quy tắc hợp lý.
Lục Lục còn đang định thêm, thì thấy tiếng Miên Miên khúc khích:
"Tớ lo! Tớ thèm lo cho kẻ !"
Nếu cô bé xuống núi, cả nhà cháu chắt sẽ nhà họ Lục hại c.h.ế.t. Lo lắng cho kẻ gì?