Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 441

Cập nhật lúc: 2026-01-02 03:52:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Là vì bà cô nhỏ của nhà chúng xem bói. Đây là điều bà cô nhỏ đoán ."

Miên Miên tranh thủ bổ sung:

" thế đó, đúng đó, là Miên Miên xem mà! Cháu dâu , cung bệnh tật của cháu cho thấy cháu đang bệnh, còn một quan trọng với cháu cũng đang bệnh. Cháu thiếu nhiều tiền, đang cần tiền nên mới về nhà họ Lục. nhà họ Lục đoạn tuyệt với cháu , nên cháu nhận sự giúp đỡ."

"Cháu đến đây là nhờ cháu trai thứ hai giúp đỡ, nhưng cháu do dự, dám ."

"Ban đầu Miên Miên để cháu tự , vì Miên Miên cảm thấy nếu Miên Miên thì . cháu dâu chịu , nên Miên Miên đành thôi."

Cách chuyện lắp bắp, nhấn nhá của bé con Miên Miên ngày càng thành thục, lắc đầu, cái đầu tròn bóng loáng phản chiếu ánh sáng theo từng góc nghiêng.

Lục Huyên lúc đầu óc rối như tơ vò, bởi vì những điều cô bé nhỏ tuổi mặt ... đều là sự thật.

dù đầu óc đang rối bời, cô vẫn ánh sáng lấp lánh từ cái đầu trọc của cô bé hút ánh , điều khiến cô buồn bất lực. Cô chỉ gượng:

"Cháu đúng cả ... cô đến nhà họ Tô... thật sự là mục đích."

Nói xong, cô hai con trai:

"Mẹ ... các con cần ... cần thiết với như ."

Ban đầu cô định : "Các con cần gọi nữa." nghĩ như sẽ tổn thương con, nên đến phút cuối đổi lời.

Thậm chí cô còn định mặt lạnh đẩy con xa.

Kết quả, vươn tay , cả hai đứa ôm c.h.ặ.t lấy cô .

Tô Triều Vũ mắt đỏ hoe, nghiêm túc :

"Mẹ là , yêu con! Con ở gần , với !"

Tô Triều Dương cũng theo:

"Con cũng con cũng ! Con cũng với , con yêu !"

DTV

Lục Huyên kìm nước mắt, khóe mắt như vỡ òa.

Sự ngây thơ chân thành của hai đứa trẻ khiến lòng cô nhói lên từng cơn.

"Mấy năm nay bán tranh và tiết kiệm nhiều tiền. Em cần bao nhiêu, chuyển khoản cho."

Tô Trần Dực .

"Em là của các con, và các con cần em."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-441.html.]

Lục Huyên ngẩng lên Tô Trần Dực, thấy ánh mắt rơi , chân thành.

chút bất ngờ hỏi:

"Dạo gì?"

Tô Trần Dực câu hỏi chút ngạc nhiên, nhưng vẫn trả lời:

" đang thành công việc bà cô nhỏ giao: giúp những giải cứu từ vùng núi, giúp họ tìm giá trị bản và tái hòa nhập xã hội."

Giọng vẫn dịu dàng, giống như hai năm .

Chỉ là... hai năm , thường dùng giọng điệu để với cô câu:

"Lục Huyên, cảm hứng , em đúng là nàng thơ của !"

Lục Huyên hỏi."Em kỳ quặc... nhưng em vẫn hỏi: hiện tại, trong mắt , em là gì?"

Tô Trần Dực khẽ thở dài.

Anh bỗng nhớ : đây mỗi nhắc đến tên Lục Huyên, luôn kèm theo một câu: "Em là nàng thơ của ."

Cũng chẳng trách bây giờ cô hỏi như thế.

Bởi vì trong mắt khi , thấy... thật sự là "Lục Huyên" hiện tại nữa.

Nghĩ đến đó, nghiêm túc trả lời:

"Em là Lục Huyên. Hiện tại, trong mắt ... em chỉ là Lục Huyên."

Đôi mắt của Lục Huyên sáng lên, gần như xúc động mà rơi lệ:

"Ừ... em là Lục Huyên."

Miên Miên thấy hai chuyện mãi trọng tâm, sốt ruột đến mức giậm chân:

Người lớn thật khó hiểu! Có vợ chồng lớn nào cũng ? Cứ linh tinh, chẳng chịu giải quyết chuyện gì rõ ràng!

Thật là hiểu nổi!

May mà Miên Miên chờ lâu, bởi vì cuối cùng Lục Huyên cũng :

"Em vay tiền... để chữa bệnh cho cô giáo của em. Cô mắc bệnh Fabry. Em cứu cô ."

 

Loading...