Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 440

Cập nhật lúc: 2026-01-02 03:52:01
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Huyên ngờ một ngày một... cô bé ba tuổi rưỡi – còn là "trưởng bối" dịu dàng dỗ dành. Điều kỳ lạ là... trái tim cô thật sự cảm thấy an ủi. Không còn cố gồng nữa, cô khẽ rơi nước mắt, như thể giữ trong lòng quá lâu .

Thấy Lục Huyên , Miên Miên lập tức hành động như một bà cụ non đầy kinh nghiệm.

Cô bé rút từ chiếc túi nhỏ của hai chiếc khăn tay mini, đưa mỗi chắt một cái nháy mắt hiệu. hai nhóc ngây thơ hiểu "mật lệnh" , chỉ yên , lo lắng mà chẳng gì.

Miên Miên thở dài rõ dài, nhẹ nhàng nắm tay hai đứa đặt lên má Lục Huyên:

"Nè hai chắt ngoan, mau lau nước mắt cho ! Nhẹ nhàng thôi nha-"

Hừ! Mấy chuyện thế mà cũng để một đứa bé như cô tay dạy... là mấy lớn ngốc nghếch!

Miên Miên bĩu môi, ôm Bạch Bạch lùi vài bước để nhường gian. ngẩng đầu, cô bé thấy cháu trai thứ hai vẫn ngẩn ngơ như tượng gỗ.

Mày nhỏ nhíu , Miên Miên chạy lạch bạch đến bên Tô Trần Dực, chống nạnh hét:

"Cháu còn ngây đó gì?! Mau an ủi của con chứ! Đồ ngốc!!"

Không thêm lời nào, cô bé dúi mạnh chiếc khăn tay còn tay .

Tô Trần Dực giật , phần do dự.

ánh mắt "đầy sát khí" của Miên Miên ngay lập tức b.ắ.n tới, đôi tay nhỏ nắm như sắp "dạy dỗ" ai đó ngay tại chỗ.

Bị dọa sợ, vội vàng bước tới, xuống bên ba con, giọng trầm ấm:

DTV

"Nếu chuyện gì khó khăn, em cứ . Chúng cùng giải quyết."

ngốc nghếch, nhưng vẫn là lời bà cô nhỏ nhất nhà. Bà cô nhỏ là Lục Huyên gặp khó khăn, thì chắc chắn là .

Lục Huyên ngẩng đầu , ánh mắt lặng lẽ. Trong lòng cô khỏi nhớ những ngày họ còn là vợ chồng, chẳng khác gì hồi đó, đầu óc chỉ quanh quẩn mấy bức tranh. Thậm chí đến cả ngày kỷ niệm cưới, cũng thể vì "cảm hứng sáng tác" mà bỏ thứ, lao về phòng vẽ như hề ai đang chờ.

Chính vì , cho dù gặp Tô Trần Dực, Lục Huyên luôn nhủ lòng phớt lờ , bởi vì...

Người đàn ông thể bên thì nên vướng bận nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-440.html.]

, thể nào nữa .

Lục Huyên nhanh ch.óng lấy bình tĩnh, dậy, nhẹ:

" thật sự cần giúp đỡ gì , hiểu nhầm . tới đây chỉ là bốc đồng nhất thời, lát nữa sẽ về thôi."

Chắc chắn sẽ cách, cô luôn thể tìm cách.

Miên Miên xong thì lo lắng:

"Ấy... cháu đừng về mà! Nếu cháu dâu về thì cơ thể cháu sẽ ngày càng yếu , còn cơ thể của "cô " cũng !""

Kể từ khi xuống núi, Miên Miên hiểu một điều: những gì cô thấy về tương lai chắc chắn sẽ xảy , mà còn phụ thuộc lựa chọn của hữu duyên.

Thay đổi vận mệnh hữu duyên chuyện , nhưng cũng xem lựa chọn thế nào. Nếu Lục Huyên quyết định về, thì tương lai sẽ quỹ đạo cũ thôi.

Cô bé từng những điều đoán , là vì để của chắt tự mở lòng , dù đó cũng là của hai đứa bé. xem cách đó hiệu quả.

Lục Huyên giật khi Miên Miên "cô cũng chịu nổi", lập tức sang Tô Trần Dực:

"Nhà các theo dõi ?"

Tô Trần Dực cau mày:

"Ai theo dõi em chứ?"

Nghe , Lục Huyên chợt nhận hiểu lầm, gương mặt gầy gò hiện rõ sự lúng túng:

"Không... ai theo dõi cả. nếu theo dõi, các ... và "cô "... đều sẽ ?"

từng rằng còn một khác.

Thấy Lục Huyên , Tô Trần Dực thở dài một tiếng:

 

Loading...