"Bạch Bạch ơi-!"
Tai Bạch Bạch thính lắm, thấy tiếng gọi từ xa là liền. đúng lúc , chú sói trắng nhỏ đang bận "xử lý" nhà họ Lục, công việc quá sức thú vị khiến nó chẳng buồn chạy ngay.
Không thấy động tĩnh, Tô Triều Dương cũng lo lắng gọi theo.
"Bạch Bạch- Mau tới đây mà!"
gọi mãi vẫn thấy bạn bốn chân . Hai em chụm , mắt tròn xoe, ngước Miên Miên đầy mong đợi:
"Bà tổ cô ơi, bà gọi Bạch Bạch tới cho tụi con xem mà-!"
Miên Miên mỉm , khẽ gật đầu:
"Được , để Miên Miên hỏi xem Bạch Bạch xong việc nhé. Chắc là còn đang bận chút thôi."
Cô bé lôi từ túi một cái còi nhỏ xíu, tròn tròn như đồ chơi, thổi lên một âm thanh đặc biệt, chính là tín hiệu bí mật chỉ dành cho Bạch Bạch.
Nghe thấy tiếng gọi quen thuộc, Bạch Bạch khựng , đôi tai vểnh lên, mắt long lanh. Nó chần chừ một giây, lập tức phóng như tên b.ắ.n về phía Miên Miên.
"Au auuuu-!"
Con sói trắng nhảy vọt lòng Miên Miên, dụi đầu cô bé đầy yêu thương và thiết. Hai nhóc song sinh cũng ríu rít chạy gần, bàn tay nhỏ xíu nhẹ nhàng vuốt ve lớp lông mềm mịn của Bạch Bạch như kẹo bông gòn.
"Đừng chạm !"
Lục Huyên hoảng hốt hét lên, định nhào tới ngăn con , nhưng quá muộn .
Cô rõ, nếu dị ứng bùng phát, hậu quả sẽ nghiêm trọng. Bàn tay cô bất giác siết c.h.ặ.t, trong lòng căng như dây đàn.
"Không , hai đứa thực sự khỏi ."
DTV
Lúc , giọng bình tĩnh của Tô Trần Dực vang lên, chậm rãi mà chắc chắn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-439.html.]
"Khi em gọi điện tới, bọn con đang chơi trò ném bóng với chú ch.ó . Mà đến giờ, tụi nhỏ hết."
Lục Huyên giật , ánh mắt thoáng d.a.o động. Ngoài mặt biểu hiện gì, nhưng trong lòng nhanh ch.óng tính toán, nếu da hai con bắt đầu nổi ban, cô sẽ gọi xe cấp cứu ngay lập tức.
Từng giây... từng phút trôi qua...
Vẫn gì xảy cả.
Cuối cùng, cô nhẹ nhàng xuống, đưa tay chạm lớp lông trắng như tuyết của Bạch Bạch. Mềm ơi là mềm.
Lòng cô chợt lắng . Hóa ... điều từng cho là phép màu... thật sự đang xảy .
Thật , Lục Huyên luôn tin rằng tình yêu động vật của hai con là do di truyền từ cô. Còn Tô Trần Dực á? Ngoài việc vùi đầu vẽ tranh thì chẳng hứng thú với bất kỳ con gì bốn chân .
vì con thể chơi với thú nhỏ, Lục Huyên cũng cố gắng tránh xa tất cả động vật, chỉ để thể đồng hành cùng con, để con cảm thấy thiệt thòi khác biệt với những đứa trẻ khác.
"Bà tổ cô thật sự giỏi ghê luôn á!"
Tô Triều Vũ bỗng sang Lục Huyên, đôi mắt trong veo như nước hồ mùa thu, phản chiếu hình ảnh gầy gò, luôn cố tỏ mạnh mẽ. Giọng bé vang lên non nớt mà chân thành:
"Mẹ ơi, nếu thật sự cần giúp đỡ, cứ với bà tổ cô nha? Con sẽ ngoan ngoãn lời bà tổ cô, con sẽ hiếu thảo, để báo đáp bà tổ cô giùm !"
Một lời hứa nhỏ của một đứa trẻ năm tuổi, vụng về mà cảm động đến lạ. Dù giỏi diễn đạt, nhưng từng từ ngây ngô đều là chân thành, là tình cảm trong sáng của một đứa trẻ ơn và khó xử.
Lục Huyên, luôn cảm thấy bản là một thất bại xong, mắt liền đỏ hoe.
Từ lúc bước chân nhà họ Tô, cô quen gồng chịu đựng thứ một . khoảnh khắc , lòng cô chợt mềm như tơ nhung, cay nơi sống mũi, chỉ thể ngửa mặt lên trời, cố nén giọt nước mắt đang chực trào.
Miên Miên thấy liền chạy , thẳng lưng đầy "trưởng bối", đưa bàn tay nhỏ xíu xoa nhẹ lên đầu Lục Huyên:
"Cháu dâu ngoan, buồn hả? Bà cô nhỏ ở đây mà! Nếu cháu chuyện gì khó, cháu cứ với bà cô nhỏ , bà cô nhỏ sẽ giúp cháu hết luôn! Mà nếu , cháu cứ một tí cũng nha-!"