Dù ruột gà mổ chảy m.á.u, cô vẫn bình thản như .
Tô Trần Dực đang tụt phía , trầm mặc quan sát Lục Huyên.
Mẹ ruột gà mổ, mu bàn tay chảy m.á.u, mà Lục Huyên vẫn đang ?
Không cô từng kết hôn với là vì lời bà nội Lục, cũng vì bà mà ly hôn đó ?
Nếu thực sự là con gái hiếu thảo, thể thản nhiên ruột thương mà vẫn vui vẻ như thế?
DTV
Tô Trần Dực tài nào hiểu nổi.
lúc , bà cô nhỏ Miên Miên ghé tai , với :
"Cháu trai thứ hai, chúng đưa chắt và hai chắt sang chỗ khác một chút nhé-"
Miên Miên ghé tai khẽ, cố tình để nhà họ Lục thấy.
Tô Thần Dịch thì gật đầu ngoan ngoãn:
"Vâng, bà cô nhỏ."
Khu vườn nhà họ Tô rộng, một đoạn mái che nghỉ chân. Phong cách thiết kế mang đậm dấu ấn châu Âu cổ điển. Nơi họ đến là một chiếc lều chim màu trắng ngà, nhẹ nhàng mà thanh nhã, như thể tan khung cảnh thanh bình xung quanh.
Miên Miên dẫn cả nhà đến đó, lễ phép mời xuống. Đến khi xong xuôi, cô bé mới chắp tay lưng, dáng vẻ nghiêm trang nhưng kém phần dễ thương:
"Lục Huyên, cô là cháu dâu của Miên Miên, còn Miên Miên là trưởng bối của cô đó nha. Nếu cô chuyện gì cần Miên Miên giúp, thì bây giờ là lúc đấy-"
Giọng nhỏ nhẹ mà nghiêm túc của Miên Miên khiến Lục Huyên khựng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-438.html.]
Thì ... cô bé gọi tới đây là để giúp ? ... một bé con nhỏ xíu như thì thể giúp gì chứ?
"... cần bà cô nhỏ giúp ," Lục Huyên mỉm dịu dàng, ánh mắt tràn đầy trìu mến."Cảm ơn bà cô nhỏ nhiều nhé."
Vừa dứt lời thì hai nhóc song sinh đồng loạt la lên, như sợ bỏ lỡ điều quan trọng nhất đời:
"Mẹ ơi ơi! Bà tổ cô giỏi lắm luôn đó! Nếu chuyện gì buồn khó khăn, cứ với bà tổ cô ! Bà tổ cô nhất định sẽ giúp mà!"
" đó ! Trước đây tụi con hổng chơi với ch.ó con gà con . bà tổ cô cho tụi con bùa vàng nè, còn cho uống t.h.u.ố.c nữa, giờ tụi con chơi với tụi nhỏ vui lắm luôn á!"
Nghe hai bé hào hứng kể, ánh mắt long lanh rực rỡ như trời, Lục Huyên bất giác ngẩn . Trong tim, một cảm xúc ấm áp mà khó gọi tên dâng lên, xen lẫn chút nghi hoặc:
"Thật ... Các con thật sự còn dị ứng với động vật nhỏ nữa hả?"
Dù rời khỏi nhà họ Tô một thời gian, nhưng lòng cô bao giờ nguôi lo lắng. Cô thường âm thầm lên các diễn đàn nước ngoài, từng dòng bình luận, từng nghiên cứu về bệnh dị ứng thú cưng. Cô chỉ mong một phép màu nhỏ nhoi để hai con thể chơi đùa với những con vật nhỏ xinh như bao đứa trẻ khác.
Vậy mà... bao nhiêu năm qua, thế giới vẫn cách chữa khỏi căn bệnh . Có chăng chỉ là đỡ hơn một chút, cũng dễ tái phát.
Cô từng thấy nhiều gia đình nước ngoài nuôi thú cưng, những đứa trẻ học chơi, dắt ch.ó dạo trong công viên, nô đùa cùng mèo trong vườn hoa. Mỗi như thế, Lục Huyên đều mỉm mà mắt cay, sang hai nhóc sinh đôi của , lòng chùng xuống.
Cô từng âm thầm trách , trách vì thể mang đến cho con một cơ thể khỏe mạnh, trách vì khiến chúng nhỏ bé mà thiệt thòi nhiều hơn .
Vậy mà bây giờ, con trai cô ... căn bệnh dị ứng đó chữa khỏi? Mà chữa cho là... một bé gái ba tuổi rưỡi?
Lục Huyên ngỡ ngàng, trong lòng đầy hoài nghi.
"Mẹ tin hả? Vậy tụi con gọi Bạch Bạch chơi nha!"
Tô Triều Vũ hào hứng hét lên ngoảnh đầu gọi to: