"Ngoài trời nắng lắm ."
Bà cụ Lục tươi:
"Không , chúng chờ đến lúc bớt nắng mới về. Lâu lắm trò chuyện với Thanh Lộ, chi bằng cùng vườn dạo một vòng?"
Bà cụ Tô gì nữa.
Nhà họ Lục đúng là mặt dày thật! Nếu con cả bảo đừng hành động vội, bà chẳng để bọn họ cơ hội ở thêm giây nào.
"Được thôi, thì chúng đưa bọn trẻ vườn chơi, mấy ông đàn ông đ.á.n.h cờ, Lục Huyên thì cứ ở thêm với Triều Vũ và Triều Dương."
Bà cụ Tô cố tình tách nhà họ Lục , với mong ít thấy những gương mặt đáng ghét.
Vừa xong, hai cháu trai ngay:
"Chúng con cũng đưa vườn chơi!"
Vườn hoa nhà họ Tô một lớp kính che phía để bảo vệ hoa, trong các cụm núi giả còn gắn thiết điều nhiệt, nên dù là mùa hè trong đó cũng thấy nóng.
Lục Thần đó, thấy hoa , liền đưa tay định hái.
mà còn kịp chạm , một cái miệng ch.ó từ trong bụi hoa lao , c.ắ.n ngay tay bé.
DTV
Hoa hái , tay thì c.ắ.n, Lục Thần đau đến phát , nước mắt ngắn dài, lắp bắp méc bà:
"Bà nội... hoa c.ắ.n con..."
Bà cụ Lục thấy tay cháu dấu răng thì hoảng hốt, lập tức vạch bụi hoa xem, nhưng chẳng thấy gì.
Bà cụ Lục thấy thì cau mày hỏi bà cụ Tô:
"Sao hoa trong vườn nhà em gái c.ắ.n thế?"
Lục Du mặt, duy nhất từng thấy Bạch Bạch cũng ở đây. Bà cụ Tô liền thản nhiên :
"Hoa c.ắ.n ? Bà đùa quá ."
Mà lúc đó, Miên Miên cũng thấy Lục Lục.
Lục Lục khúc khích:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-437.html.]
"Thằng nhóc , bọn tớ bàn với là sẽ trêu tụi nó. Cậu đừng gì đấy nhé!"
Miên Miên lập tức gật đầu, còn đưa tay bịt miệng trộm.
Tất nhiên là sẽ ! Lục Thần là đồ , đây còn bắt nạt hai chắt nữa mà!
"Chị Lục Du nhà em nuôi ch.ó với gà, chẳng lẽ con ch.ó nhà em nấp trong bụi hoa c.ắ.n Lục Thần nhà chị ?"
Bà cụ Lục vẫn xót cháu nên nhịn hỏi thêm một câu.
Bà cụ Tô thì khẽ gật đầu thừa nhận:
" là nhà nuôi ch.ó, nhưng trong bụi hoa thì gì cả."
Bà chắc nịch như vì mắt tinh, bà thấy rõ ràng, lúc vạch bụi hoa , bên trong trống .
Thế nhưng bà cụ Lục tỏ phục, đưa tay gạt hoa thêm nữa để kiểm tra kỹ hơn, song vẫn chẳng thấy gì thật.
Bà nắm tay cháu trai, lòng đầy hoài nghi: bụi hoa nhỏ xíu, trông như hoa dại mọc tự nhiên, nếu thực sự ch.ó nấp bên trong, chẳng lẽ ngay từ đầu bà ?
Thế nhưng nếu trong bụi hoa ch.ó, thì con ch.ó ?
Lục Thần bên cạnh vốn chỉ định hái hoa, huống chi lúc nãy Bạch Bạch cũng chỉ c.ắ.n nhẹ, nên nhanh ch.óng quên mất chuyện xảy , chỉ một đóa mẫu đơn lớn bên cạnh, hái bông đó.
Đóa mẫu đơn là do bà cụ Tô bỏ tiền lớn mua về để trưng trong vườn, mỗi ngày đều ngắm nghía, đến chiếc lá rơi dáng hoa xộc xệch cũng khiến bà xót.
Vừa thấy bà cụ Lục đưa tay định hái, bà cụ Tô định mở miệng ngăn , thì bất ngờ từ bông hoa ló hai chiếc mỏ nhọn, một con gà thẳng tay mổ tay bà cụ Lục khiến bà hét to:
"Á! Cái gì đó c.ắ.n !"
Miên Miên vẫn luôn lặng lẽ quan sát, vì mấy bạn nhỏ bảo sẽ bày trò chọc ghẹo.
Thấy Đại Hoàng và Tiểu Hoàng cùng mổ tay bà cụ Lục, cô bé lập tức đưa tay che miệng thầm.
Đáng đời! Người thì mổ!
Trong nhà họ Lục, trừ Lục Huyên, ai nấy cũng mang nghiệp, mổ là đúng!
Miên Miên còn đang thì Lục Huyên lúc đang bên cùng hai con nhỏ xem hoa cũng nở nụ dịu nhẹ, hề tỏ lo lắng.