Nếu thực sự tức giận, thì giống như xử lý chị em nhà họ Lâm , đuổi thẳng tay, nhiều.
Lục Du tát con trai hai cái, thấy nó đến mức đau đớn, liền dừng tay, lén quan sát sắc mặt nhà họ Tô. Phát hiện ai thèm để ý đến , bèn thầm nghĩ lẽ họ thấy xử phạt đủ nặng, thế là vội bồi thêm vài cái thật mạnh.
Mấy cái bạt tai tiếp theo to hơn, đau hơn, khiến m.ô.n.g nhỏ trắng nõn của Lục Thần sưng đỏ lên cao.
Tô Triều Vũ và Tô Triều Dương thấy, trong lòng sướng rơn, còn mặt trêu chọc Lục Thần, tiếp tục sang .
Cơn phấn khích ban đầu lắng xuống, hai bé thật lâu, ngơ ngác hỏi:
"Mẹ ơi, ăn đủ cơm ? Sao trông như đói thế?"
DTV
"Mặt bên cao bên thấp ?"
Ý mà hai em là: gầy , mặt sưng lên. vì vốn từ phong phú nên diễn đạt rõ ràng.
Tô Trần Dực hiểu ngay các con đang hỏi gì, thật bản cũng hỏi.
Không vì còn tình cảm, mà là... vì tò mò.
Năm đó, khi rời khỏi nhà họ Tô, Lục Huyên ngẩng cao đầu đầy khí phách, chỉ trích chỉ vẽ vời, xứng chồng, cha, càng xứng con.
Cô còn , nếu là con trách nhiệm, thì nên tách khỏi gia đình, tự gây dựng sự nghiệp bên ngoài.
Lục Huyên từng tự nhận là một vũ công xuất sắc, dù trong nước ngoài nước đều thể dễ dàng nổi danh, và sẽ bao giờ bước chân nhà họ Tô nữa.
Vậy mà bây giờ... tại về?
Còn trông... xanh xao, tiều tụy đến ?
Khi Tô Trần Dực còn đang nghĩ ngợi, Lục Huyên nhẹ giọng trả lời hai đứa con:
"Mẹ , chỉ là tâm trạng nên ăn . Hai đứa ăn uống đàng hoàng ?"
"Có chứ chứ! Bọn con ngoan!" Hai em đồng thanh, quanh phòng khách, nhân lúc Lục Thần còn đang , chạy tới thì thầm tai bà nội:
"Bà ơi, bọn cháu thể dẫn gặp bà tổ cô ạ?"
Hai đứa cũng đến bà tổ cô!
bà cụ Tô lắc đầu từ chối:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-431.html.]
"Bà , bà tổ cô các con đang việc quan trọng, ai cũng phiền, ?"
Tô Triều Vũ , trong lòng thất vọng vô cùng.
Cậu gặp bà tổ cô.
lúc , một giọng lanh lảnh vang lên:
"Sao ở đây đ.á.n.h trẻ con thế?"
Cô bé đầu trọc dễ thương đang bên cửa phòng khách, đôi mắt to tròn đầy nghi hoặc.
Tô Triều Vũ vui mừng nhảy cẫng lên:
"Bà tổ cô đến ! Mau đến đây, đây là cháu! Mẹ cháu tên là Lục Huyên, cháu xinh ạ?!"
Tô Triều Dương cũng góp lời:
"Bà tổ cô ơi, cháu chỉ hai đứa con là bọn cháu thôi. Cháu ông bà nội bà tổ cô đang ngủ, cháu chia cháu với bà tổ cô nha, để bà tổ cô cũng !"
Tô Triều Vũ thấy đúng.
Bà tổ cô , còn hai em , chia một chút là ! Như , bà tổ cô sẽ buồn vì nhớ nữa!
Cậu cũng tích cực giới thiệu thêm:
"Bà tổ cô ơi, cháu múa giỏi lắm, múa Thiên Nga cực luôn, bà tổ cô sẽ thích cháu cho xem!"
Miên Miên hai đứa cháu chắt nhỏ cuồng nhiệt kéo , chút ngơ ngác.
Cô kéo đến mặt Lục Huyên, chạm mặt đầu.
Miên Miên hiện giờ quen với việc chỉ thấy quá khứ của mới quen, thể thấy tương lai. Nên cô cũng chẳng nghĩ gì sâu xa, chỉ vui vẻ chào hỏi:
"Xin chào, ừm... cháu dâu đời thứ hai? Ta là Tô Miên Miên, là bà tổ cô của Triều Vũ và Triều Dương đó nha."
Lục Huyên mới về nước, chỉ cha và trai kể mơ hồ rằng nhà họ Tô một "bà cô nhỏ tuổi", cô tưởng là lớn, ai ngờ thì thấy là một cục bông trọc đầu bé xíu, biểu cảm lập tức đơ tập.
"À... chào bà cô nhỏ... là Lục Huyên." Lục Huyên đáp lời, giấu nổi ngỡ ngàng.