Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 428

Cập nhật lúc: 2026-01-02 03:51:49
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lần ở công ty bác cả, bé từng chuyện với , vì khi đó con của mặt. Hôm nay, Lục Du dẫn con tới, khiến Triều Vũ lập tức nhớ đến chuyện ông bà ngoại từng cầm gậy định đ.á.n.h bọn họ vì con của .

Triều Vũ gì, nhưng Triều Dương thì thẳng thắn hơn:

"Cháu đưa chơi , dẫn bọn cháu chơi , dẫn tụi con nhé!"

lúc , con trai của Lục Du là Lục Vương thấy hai em vui vẻ như , liền hếch cằm, vui :

"Gì mà dì thích mấy chứ? Dì thích mấy , chuyện dẫn chơi!"

Tô Triều Vũ lập tức nổi giận, phắt sang Lục Vương với ánh mắt dữ dằn:

"Cậu bậy! Mẹ tụi thích tụi chứ?!"

Tô Triều Dương còn nhanh hơn, chạy đến cạnh Lục Vương, trực tiếp giơ tay đẩy thằng bé một cái, giọng cũng nhẹ nhàng gì:

"Đây là nhà , nhà , lung tung! Nếu còn nữa, sẽ ông bà nội đuổi ngoài!"

Lục Vương đẩy một cái nhưng ngã, vì kịp đỡ .

DTV

"Má- ơi, Tô Triều Dương dám đẩy con đó!" Thằng bé gào lên mách lẻo.

của Lục Vương chẳng dám hé răng. Trước khi đến đây, Lục Du cảnh cáo cô : Đừng nhiều lời, nếu thì tay tao.

Cho nên dù trong lòng dạy dỗ Tô Triều Dương một trận, nhưng ngoài miệng cô chỉ về phía bà cụ Tô, dám hé lời.

Thấy , bà cụ Lục vội kéo cháu , gượng xoa dịu:

"Không , , em nó chỉ giỡn thôi mà, hết."

Bà cụ Lục chuyện lớn hóa nhỏ, nhưng ông bà Tô thì ý định đó. Việc họ đồng ý gặp mặt nhà họ Lục hôm nay là nhún nhường lắm , chẳng ai nghĩ sẽ "hòa khí sinh tài" cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-428.html.]

Hai đồng loạt nhíu mày, ánh mắt lạnh như băng quét về phía vợ chồng già nhà họ Lục.

Trước đó, khi hai cháu trai về nhà nhận , cũng ám chỉ rằng bên nhà họ Lục từng những lời mặt hai đứa nhỏ.

Giờ đây, một câu "cũng" của Triều Dương càng rõ sự thật:

Cháu của họ khi ở bên nhà ngoại chịu thiệt thòi. Mà đầu sỏ chính là thằng nhóc Lục Vương .

Bà cụ Tô lập tức nổi giận:

"Đùa giỡn? Triều Dương nhà đang đùa, mà là đang trả đũa đó. Trước đây, hai đứa cháu quý của hạ đến nhà các chơi, mà con cháu các , cái đồ vô giáo d.ụ.c đuổi cháu nhà họ Tô chúng ? Hả?!"

Ông cụ Tô cũng thẳng thừng gằn giọng:

"Bà , thấy ch.ó gặm mất giáo d.ụ.c, mà là từng giáo d.ụ.c từ đầu!

Có giáo d.ụ.c thì ai đời dạy con gái đợi cha chồng c.h.ế.t tính chuyện chia gia sản?! À đúng , còn xúi con gái ly gián nhà để hưởng lợi, mưu tính thật đó!"

Bà cụ Tô nhạt, nhẹ nhàng vuốt tóc mai, dáng vẻ tao nhã nhưng ánh mắt lạnh như băng, rõ ràng là quý phu nhân nhưng khí chất uy nghi như nữ vương:

"Phải , nghĩ nhà chúng cần thiết tiếp đãi những miệng mồm bẩn thỉu . Vì cháu trai yêu quý, chúng giữ Lục Huyên, còn những khác... mời cút cho tròn trịa !"

Nghe , quản gia nhà họ Tô cần chờ thêm gì nữa, lập tức hiệu cho các vệ sĩ đang gác bên cạnh, chuẩn áp giải cả nhà họ Lục ngoài.

Hai ông bà già nhà họ Lục vốn dự định đợi khi con gái và hai đứa cháu ngoại trò chuyện vui vẻ, họ sẽ mượn chuyện đó để mật chào hỏi với nhà họ Tô. Như tự nhiên, mất mặt, còn khiến thấy họ là những bậc trưởng bối khi chủ động dẫn con gái đến thăm cháu.

Ai ngờ chỉ vì một câu đùa của cháu trai, mà thằng nhóc vô ơn như Tô Triều Dương dám đẩy .

Bà cụ Tô và ông cụ Tô cũng thật là... nhỏ mọn! Dám trực tiếp nổi giận, còn đòi đuổi cả nhà họ khỏi cửa.

 

Loading...