Phượng Tiên Nhi gật đầu: " , đầu nó xuất hiện ở đây là định ăn thịt một đứa trẻ lạc. Ta đang dạo quanh thì gặp nó, liền giương kiếm ngăn cản và đuổi nó . Sau nhiều như thế, nào nó cũng nhắm đến trẻ lạc nữa, mà quen thói cứ xuất hiện ở đây để đ.á.n.h với . Đánh thì bỏ chạy khắp nơi, giống như đang chơi trốn tìm với ."
"Ta thể rời xa nơi , cũng chẳng thể ngăn nó bao lâu. Cho nên chỉ cho trẻ đến đây chơi ít , vì mới khắp nơi dọa ."
Đó cũng là chuyện bất đắc dĩ. Dù gì thì và quỷ khác , Phượng Tiên Nhi thể giao tiếp với thường. Cô chuyên tâm hù dọa, ngoài ý phát hiện cách tác dụng, trẻ con đến chỗ chơi ngày càng ít.
Thỉnh thoảng còn nhân viên việc ở đây bàn tán, là khu vui chơi mới ở phía bắc thành phố mở, thiết hơn hẳn. Chỗ đa chỉ thiết kế phù hợp với chiều cao và cân nặng trẻ con, trong khi bên cả lớn cũng thể chơi vui vẻ, vì khách đến đây nữa.
Về phần đôi vợ chồng thường xuyên than lỗ vốn, Phượng Tiên Nhi cũng thấy áy náy. cô chỉ thể từng chuyện. Dù cô cũng thể rời xa nơi , chẳng con thú đến từ , cũng chỉ thể tạm thời ngăn cản nó, chứ khả năng tiêu diệt.
"Ta với chủ nhân khu vui chơi ." Phượng Tiên Nhi chân thành ,"Nếu các định siêu độ , thể để gặp mặt ông một để xin ? Như cũng thể tan biến khỏi thế gian mà còn gì tiếc nuối."
DTV
Nghe xong lời thỉnh cầu của Phượng Tiên Nhi, Miên Miên sợi xích đang khóa cô .
Nếu theo lời kể của trong câu chuyện, thì Phượng Tiên Nhi là thiêu c.h.ế.t, đáng lý cô nên trói buộc tại nơi . Ý chí của cô là tự vẫn, nhưng lúc đó cô đang diễn tuồng sân khấu, phóng hỏa là kẻ khác.
Vậy rốt cuộc Phượng Tiên Nhi tính là tự t.ử ?
Miên Miên cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c nhói đau.
Người tự t.ử, mỗi ngày đúng thời điểm c.h.ế.t, đều sẽ lặp nỗi đau khổ của lúc qua đời, mà Phượng Tiên Nhi đến nay chịu đựng bao nhiêu .
Trong cơn đau đớn như , Phượng Tiên Nhi vẫn còn đ.á.n.h với con thú nhỏ , chỉ vì bảo vệ trẻ con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-413.html.]
"Miên Miên thu cô ." Miên Miên nảy một ý tưởng táo bạo, nhưng cũng chắc thể , nên tạm thời ."Chúng xuống trò chuyện nhé?"
Phượng Tiên Nhi khẽ gật đầu đồng ý, nhưng trong mắt vẫn đầy nghi hoặc.
Cô thấy Miên Miên mấy đứa trẻ còn điểm gì đặc biệt, đều như bình thường, thế mà chẳng ai tỏ sợ cả.
Người duy nhất khiến Phượng Tiên Nhi nghĩ thể sợ , chính là "Lục Lục" trong lời Miên Miên.
Lục Lục trông như b.úp bê trong tranh Tết, giống cô cũng là linh hồn, lẽ là một bức tranh sống dậy thành tinh, nên mới thể thu phục con thú . Như cũng xem như thành tâm nguyện của cô , từ nay cần lo con thú đó ăn thịt trẻ con nữa.
Phượng Tiên Nhi lễ phép cúi chào với Miên Miên: "Lục Lục đại nhân, Phượng Tiên Nhi xin hành lễ."
Lục Lục gọi là "đại nhân" thì trong lòng vui tả xiết, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ cao lãnh, chút biểu cảm: "Chào ngươi."
"Lục Lục giúp một tay nha, với cháu trai cả trai, Miên Miên xuống ." Miên Miên thử vẫy tay với bên , nhưng vì cách quá xa nên ai để ý đến cô.
Lục Lục liền bay xuống .
Doanh Phương Lục Lục liền truyền đạt cho Tô Trần Cẩn, mới cho khởi động vòng đu .
Chẳng bao lâu , cabin mà Miên Miên đang hạ xuống mặt đất.