Bìa sách màu xanh lam, ở giữa là ba chữ phồn thể Sơn Hải Kinh. Cô mở sách, lật đến một trang, phía : Cùng Kỳ ... thích ăn thịt .
Bên cạnh còn đính kèm một bức vẽ, là những nét vẽ đen phác họa mờ mờ khu rừng cùng một con mãnh thú kỳ quái lông cứng, đầu mọc sừng, và cánh lông vũ.
Miên Miên chỉ dòng chữ cổ, gọi xem: "Mọi nè, đây ghi nó tên là Cùng Kỳ, thích , chỉ thích kẻ . Khi ăn thịt cũng sẽ ăn cả . Nó là một trong Tứ đại hung thú."
Bạch Bạch: "Gâu gâu! Gâu gâu gâu gâu!"
Đã là hung thú thì tiêu diệt!
Miên Miên lời Bạch Bạch thì về phía giữa trung.
DTV
Quyển sách ghi rõ Cùng Kỳ thật sự xa, nhưng nó tồn tại bao lâu nay vẫn c.h.ế.t, liệu cô thực sự g.i.ế.c nó ?
"Thứ trông giống Cùng Kỳ thật ." lúc , Lục Lục bay từ phía khác cabin vòng đu , lên vai Miên Miên và chuyện với cô: "Cậu kỹ , sách ghi rõ mà, Cùng Kỳ to bằng một con trâu. Thứ nhỏ thế, thể là Cùng Kỳ?"
Miên Miên sách, đúng là mô tả như , càng thêm nghi hoặc: "Không Cùng Kỳ thì nó là cái gì?"
Lục Lục xoa cằm, vẻ mặt đăm chiêu.
Thật nó cũng đang suy nghĩ, rốt cuộc thứ là gì. Nói Cùng Kỳ thì nó giống hệt Cùng Kỳ, như một phiên bản thu nhỏ. Nói là Cùng Kỳ thì đúng Cùng Kỳ là một trong Tứ đại hung thú thượng cổ, thể một oán linh trăm tuổi cản ? Có khi nó chỉ cần thổi một là oán linh c.h.ế.t queo .
Chính vì quá tò mò nên khi phát hiện thứ đang trốn gần đó, nó âm thầm quan sát lâu.
"Cậu thu nó , nghiên cứu ?" Lục Lục đề nghị Miên Miên,"Cho gian pháp khí của tớ là ."
Miên Miên gật đầu: "Được , Lục Lục nhanh thu nó , phiền nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-412.html.]
Cô bé nhỏ chuyện, đôi mắt to tròn chớp chớp, trông thật đơn thuần.
Lục Lục gương mặt tròn trịa như bức tranh vẽ Tết, hiện lên vẻ bất đắc dĩ.
Nếu đổi là khác sở hữu thần khí, chắc chắn dùng hàng ngàn hàng vạn để thể hiện uy phong của chủ nhân . Còn đứa nhóc thì ? Rõ ràng là nó tự nguyện sử dụng, mà nhóc con chỉ chằm chằm nó, còn nũng đáng yêu, lễ phép là phiền thì thấy ngại.
Lúc cũng !
Nó một thần khí cương thi và ma quỷ dẫn , mà nhóc con cũng chẳng tỏ chút lo lắng nào sợ nó cướp mất. Trên đời chuyện như ? Không lẽ thần khí còn dạy cách sử dụng ? Quá đáng! Thật quá đáng!
Miên Miên linh khí mặt đang nghĩ gì, thấy Lục Lục vẫn thi triển pháp lực, liền nghiêng đầu nhỏ: "Dạ?"
Giọng mềm mại cùng gương mặt phúng phính tròn xoe, ghép với chỉ thể tóm gọn bằng hai chữ: Đáng yêu.
Lục Lục: !!!!!!
Được ! Tự tay là chứ gì! Có cần như !
Lúc Phượng Tiên Nhi và tiểu thú đang giao chiến kịch liệt, đột nhiên tiểu thú biến mất. Cô cảm thấy kỳ lạ, giương kiếm quan sát xung quanh, nét mặt đầy nghi hoặc.
Miên Miên gõ nhẹ lên kính cabin, hiệu cho Phượng Tiên Nhi về phía .
Phượng Tiên Nhi lúc mới chuyển sự chú ý sang Miên Miên, chui trở cabin vòng đu , hỏi: "Mọi thấy con thú nhỏ đó ? Sao đột nhiên biến mất?"
Miên Miên lắc đầu: "Nó bạn của Miên Miên là Lục Lục thu đó. Phượng Tiên Nhi là nó sẽ đến ?"
Nhìn điệu bộ Phượng Tiên Nhi giương kiếm đuổi theo con thú đang gào thét bên ngoài, trông vẻ như giữa một hồn ma và một con thú thường xuyên đụng độ.