Ngoài lớp trang điểm, cái đầu ma đội mũ ngọc như ý, hai bên cài hoa ngọc, mặc áo giáp vảy cá, bên trong là áo choàng vàng, rõ ràng là phục trang tuồng cổ.
Miên Miên cảm thấy trang phục quen mắt, cái đầu nhỏ liền lục lọi ký ức một lúc lâu, cuối cùng cũng nhớ .
"Cô là... là là là là... Ngu Ngu Ngu Ngu... Ngu Cơ! Là Ngu Cơ đúng đúng ?!"
Cô bé nhỏ vui mừng khôn xiết, đôi tay mũm mĩm vỗ bôm bốp, lập tức phắt dậy:
"Từ ngày theo đại vương đông chinh tây chiến-"
Cô bé hát một câu, tay nắm tay xòe dáng, hai mắt long lanh, hưng phấn chằm chằm con ma mang dáng vẻ Ngu Cơ .
Màn trình diễn bất ngờ khiến "Ngu Cơ" ma... đờ tại chỗ.
Nó lộ diện với lớp hóa trang đó, vốn định hù dọa cô bé mặt.
Dù thì đây nó cũng từng , từng hù dọa cả nhân viên ca đêm trong khu vui chơi. Ai thấy nó cũng sợ vỡ mật mà bỏ chạy. Nó dùng vài thủ thuật học khi trở thành ma, khiến hiểu rằng chốn thể tùy tiện tới gần.
Chiêu dùng dùng bao , từng thất bại.
Ai ngờ , đứa trẻ con những sợ, còn nhận cả cách hóa trang của nó khi còn sống.
"Con bé nhỏ mà cũng xem tuồng ?"
Tuồng hát vốn là thứ lớn mới hiểu, trẻ con mặt thì cũng chỉ xem cho vui, chứ mấy ai hiểu nội dung.
Miên Miên gật đầu:
"Mẹ cháu thích vở Bá Vương Biệt Cơ, thường dùng phù thuật ảo ảnh để phát cho cháu xem."
Nói đến đây, ánh mắt Miên Miên chợt buồn hẳn .
Mẹ vẫn còn đang ngủ, cô bé lâu hát cùng ...
Lúc đầu, Miên Miên cảm thấy hát tuồng "í a í a", lạ. Sau sách nhiều hơn, thêm nhiều thứ, cô mới hiểu tuồng hát kể chuyện gì. Dù , ý nghĩa thật sự của từng vở, với một đứa trẻ như cô, vẫn cứ mơ hồ.
Mẹ từng kể, khi Long Quốc còn gọi là Long Quốc, Bạch quốc từng chiếm lấy vùng đất , gây nhiều chuyện điên dồ.
Ở Bắc Thành khi xưa, từng một danh ca nổi tiếng tên Phượng Tiên Nhi, chuyên hát vai Ngu Cơ. Nghe tin quân lính Bạch quốc đến xem hát, cả đoàn tuồng lên kế hoạch thiêu rụi chính khi biểu diễn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-410.html.]
Ngày đó, nhà cửa đều bằng gỗ. Khi tẩm dầu và châm lửa, lầu nơi diễn tuồng lập tức hóa thành biển lửa.
Người kể rằng, quân lính Bạch quốc thoát , nên khi thiêu sống, còn điều tồi tệ với Phượng Tiên Nhi...
Khi Miên Miên mới hai tuổi, từng hỏi đ.á.n.h "bọn Bạch quốc".
Mẹ cô chỉ rằng: "Đó là kiếp nạn của nhân gian."
Họ từng nhận chỉ thị can thiệp. Một khi những như họ trực tiếp tay trong chiến tranh, hệ quả sẽ chỉ là của loài , mà còn khiến cục diện hỗn loạn hơn nữa.
Hồi đó Miên Miên hiểu. Giờ lớn hơn một chút, vẫn hiểu hết.
cô bé nghĩ, nếu là , thể tay đường hoàng, thì sẽ lặng lẽ tiễn hết những kẻ xâm phạm Long Quốc lên đường!
"Thích tuồng, là điều ."
Giọng của hồn ma khiến Miên Miên bừng tỉnh khỏi hồi ức.
Cô bé ngẩng đầu bóng ma mặt, lễ phép hỏi:
DTV
"Cháu tên là Tô Miên Miên, xin hỏi quý danh của cô là gì ạ?"
Cô bé tròn vo cúi tay, bày dáng dấp giang hồ hành lễ.
Hành động khiến bóng ma trong tạo hình Ngu Cơ bật khẽ, đưa tay hành lễ vạn phúc, dáng mềm mại uyển chuyển:
"Đâu dám nhận là quý danh. Ta là Phượng Tiên Nhi, chẳng qua chỉ là một đào hát c.h.ế.t oan ở nơi mà thôi."
Mắt Miên Miên trợn tròn.
Phượng Tiên Nhi?
Chẳng là Phượng Tiên Nhi mà cô từng kể ?
Vẻ mặt kinh ngạc của cô bé lọt mắt Phượng Tiên Nhi, từng thấu đủ hỉ nộ ái ố ở nhân gian nở nụ :
"Nhìn biểu cảm của con, chẳng lẽ con ?"
Có lẽ vì cô bé cũng hiểu hát tuồng, Phượng Tiên Nhi kiềm mà bước vai diễn của .