Nhân viên bảo vệ tiến .
Người đàn ông ngã lăn đất cùng đám rắn rết, côn trùng các loại dọn sạch. Nhân viên bảo vệ còn với Lục Du:
"Ngài Lục, mấy con côn trùng đều là loài cực độc từ rừng mưa nhiệt đới, chúng cần tiến hành kiểm tra cơ thể của ngài để đảm bảo nguy hiểm gì."
Lục Du tuy khám xét, nhưng trong tình hình , buộc tách khỏi liên quan.
Thế là ngoan ngoãn giơ tay lên, miệng vẫn giả vờ vô tội:
"Cứ khám , cũng vệ sĩ mới thuê mang theo mấy thứ quái gở . Nếu , thể cho ?"
Nhân viên bảo vệ chẳng buồn để ý tới lời của Lục Du, chỉ im lặng lục soát một vòng . Không tìm thấy thêm côn trùng độc nào, nhưng lôi trong túi áo một cây b.út ghi âm đang mở.
"Ngài Lục mang theo b.út ghi âm đến bàn chuyện ăn, vẻ thích hợp lắm nhỉ?" Kim Thái nhếch môi lạnh,"Xem hài lòng với mức giá mà chúng đề xuất cho thương vụ thu mua . Cũng may mà tổng giám đốc chúng còn một phương án thu mua thứ hai. Đã mời ngài Lục, xin mời về cho."
Những lời dĩ nhiên là Tô Trần Cẩn ngầm cho phép, nên Kim Thái với tư cách là trợ lý mới thể .
Là thương nhân thì luôn cân nhắc thiệt hơn, ban đầu họ vốn định bỏ hết trứng một giỏ. Khu vui chơi thuộc sở hữu công ty của Lục Du quả thực tệ, tọa lạc phía Bắc của Bắc Thành nơi quy hoạch thành khu phát triển kinh tế mới năm ngoái, lưu lượng đông đúc, là lựa chọn ưu tiên hàng đầu trong kế hoạch.
nếu Lục Du giở trò, thì chỉ thể từ bỏ hợp tác với , chuyển sang phương án hai là mua một khu vui chơi kiểu cũ ở khu phố cổ, nơi lượng qua ít hơn.
Khu ở phố cổ diện tích cũng rộng, chỉ là khi xây dựng, nhà đầu tư hiểu nghĩ gì gộp chung với một sở thú.
Hiện giờ sở thú và khu vui chơi vẫn còn, nhưng doanh thu thì ngày càng giảm, sắp sửa phá sản.
DTV
"Đừng như mà, tổng giám đốc Tô, tính còn thể gọi một tiếng cả nữa đấy." Lục Du khổ cầu hòa: "Cái b.út ghi âm đó là do vợ nhét áo , sợ ngoài trăng hoa. Còn chuyện mang theo côn trùng độc, thật sự gì !"
Lúc Tô Trần Cẩn đang cùng Miên Miên nghiên cứu chất sệt trong ống trúc, thấy câu cũng ngẩng đầu, chỉ lạnh nhạt cất lời bằng giọng băng giá như tuyết tháng Mười Hai:
"Kim Thái, tiễn khách."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-391.html.]
Sắc mặt Lục Du biến đổi liên tục, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, nổi điên. nhớ đến thái độ của hai đứa cháu trai lúc nãy, nhịn xuống, ngoan ngoãn để nhân viên bảo vệ tiễn ngoài.
Miên Miên Lục Du rời , ngẩng cái đầu nhỏ lên hỏi cháu trai cả nhà :
"Cháu trai cả, tại để ? Rõ ràng liên quan mà."
Mấy thứ xa bay trong gió đều từ Lục Du mà , Miên Miên thấy rõ ràng lắm đó nha!
Tô Trần Cẩn thấy giọng mềm mại, non nớt của bà cô nhỏ đặt câu hỏi, dịu dàng đáp :
"Chẳng Bà cô nhỏ từng dẫn thằng bảy câu cá ?"
Miên Miên gật đầu nhỏ:
"Phải đó, lúc chương trình, câu cá."
Tô Trần Cẩn mỉm :
"Vậy để câu cá lớn?"
Miên Miên xong thì bừng tỉnh, nắm c.h.ặ.t bàn tay nhỏ:
" , thả dây dài mới câu cá lớn!"
Cô bé liếc kẻ đang ngất sàn, đoán rằng đây chắc chỉ là con cá nhỏ luyện tay khi câu cá lớn mà thôi. mà... cá nhỏ nên nhốt ở nhỉ?
Nỗi thắc mắc của Miên Miên nhanh ch.óng lời giải, bao lâu liền tới thăm.
Là một ông lão mặc đạo bào, râu dài trắng xóa, tự xưng là Thanh Hư đạo trưởng, bên cạnh còn mấy trẻ cùng.