Kim Thái lập tức đề nghị:
"Tổng Giám đốc, để lấy. Không đang họp ?"
Tô Trần Cẩn liếc Kim Thái một cái:
" là đang họp, nhưng thể tạm dừng."
Trời sập xuống cũng quan trọng bằng bà cô nhỏ nhà họ Tô!
Tô Trần Cẩn phòng nghỉ trong văn phòng, lấy một chiếc ghế trẻ em chuẩn sẵn từ .
Đó là một chiếc ghế công thái học phiên bản thỏ hồng trắng dành riêng cho trẻ con, điều chỉnh theo đo của Miên Miên, chỉ để dành cho cô bé .
"Tổng Giám đốc Tô, thể ngoài ?"
Một giọng nữ vang lên từ phía phòng nghỉ, là cô gái mặc đồ đen nãy giờ vẫn ẩn trong góc.
Cô lên tiếng với vẻ tự nhiên:
"Cục giao cho nhiệm vụ bảo vệ , giờ đối phương rời , chắc cần giữ trong nữa chứ?"
Khóe miệng Tô Trần Cẩn hạ xuống, liếc cô bằng ánh mắt lạnh băng:
"Cô vẫn yên đấy . Nửa tiếng nữa họ sẽ , còn bàn chuyện ăn."
Cô gái nắm c.h.ặ.t mép ghế sô pha, sắc mặt tái mét.
Dựa cái gì mà Tô Trần Cẩn đích lấy ghế cho Tô Miên Miên, còn cô thì nhốt ở một góc xa tít tắp?!
Lúc , hai em sinh đôi chạy đến, trông thấy lạ trong phòng, liếc một cái tò mò hỏi:
"Bác cả, bác cũng giấu phụ nữ trong văn phòng ? Cô cũng là kiểu giỏi như trong lời bà dì ?"
Lông mày Tô Trần Cẩn lập tức nhíu , lạnh lùng hai cháu:
"Hai đứa học cái câu đó ở ?"
Giọng điệu đó, lạnh băng như băng tuyết, khiến rùng .
Hai bé dọa xanh mặt. Tô Triều Vũ vội vàng giải thích:
"Dạ... ở nhà bà ngoại ạ. Dì hai đó. Dì bảo giấu phụ nữ trong văn phòng, mà đó giỏi lắm gì gì ..."
Tô Trần Cẩn đang xách ghế đến nơi, khẽ mím môi.
DTV
Cả nhà họ Lục đúng là ai hồn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-384.html.]
Vợ của Lục Du dám những lời như mặt trẻ con, trách con trai bà là một phế vật chính hiệu.
Anh dừng mặt hai đứa nhỏ, giọng phần dịu :
"Hồi nãy các cháu theo , chắc cũng rõ ."
"Giờ bác cả thêm một câu: lời của , đừng học. Hiểu ?"
Hai đứa nhỏ vội vàng gật đầu răm rắp.
Tô Triều Vũ ngẫm nghĩ một lúc, đổi cách hỏi:
"Vậy bác cả, cô là ai ? Sao ở trong văn phòng của bác?"
Tô Trần Cẩn liếc , ánh mắt đầy khen ngợi:
"Cô đến để bắt , tụi cháu cần quan tâm."
Nói xong, đem ghế đặt cạnh bàn việc.
Phía bàn việc, Miên Miên vẫn đang sờ sờ phần lưới ghế, đầu ngửa , đôi mắt to tròn chăm chú sang bàn việc của cháu trai cả.
Cô bé còn quá nhỏ, trong ghế to của Tô Trần Cẩn thì chỉ thấy một góc bàn.
Chỉ thấy tiếng cháu trai cả đang chuyện với hai chắt trai.
Thấy Tô Trần Cẩn cuối cùng cũng mang ghế đến, Miên Miên sốt ruột liền tự nhảy xuống đất.
Tô Trần Cẩn còn lo cô bé té ngã, nhưng thấy Miên Miên tiếp đất cực kỳ nhẹ nhàng thì mới sực nhớ, bà cô nhỏ là cao thủ võ thuật mà!
Anh đặt ghế xuống bên cạnh bàn, bế Miên Miên lên, dạy cô cách điều chỉnh độ cao, độ nghiêng và các chức năng khác của ghế.
Sau khi hướng dẫn xong, Tô Trần Cẩn áy náy :
"Bà cô nhỏ chờ cháu một lát, cháu họp xong sẽ chuyện với bà cô nhỏ nhé."
Bà cô nhỏ tới tận nơi, chắc chắn là chuyện quan trọng.
Tô Trần Cẩn định kết thúc cuộc họp nhanh ch.óng, ngẩng đầu thì mới phát hiện: lúc nãy quên tắt camera.
Màn hình máy tính vẫn đang livestream hội nghị video, phía bên là một đàn ông tóc vàng mắt xanh đến từ Mỹ.
Người đàn ông Mỹ thấy Tô Trần Cẩn xuống, còn thấy Miên Miên, liền hứng thú, bằng tiếng Anh:
"Oh, Chenjin, is she your child?"
(Ồ, Trần Cẩn, bé là con gái ?)