Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 374

Cập nhật lúc: 2025-12-31 15:24:31
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g4nciRoie

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chung Quỳ trợn tròn mắt:

"Ta đang đợi đứa nhỏ đó đấy! Sao nó vẫn đưa ma đến? Ta còn cho hết đám âm sai việc ."

Thôi Quắc lạnh lùng :

"Nếu thật sự rảnh rỗi đến thì thẩm vấn thêm mấy con ác quỷ nữa , đừng lười nhác mặt . Cẩn thận trình ngươi một tấu lên mười điện Diêm La."

Chung Quỳ: ...

"Đừng ngươi gặp đứa nhỏ đó. Nhất định ngươi cũng , nếu mặc kệ ? Huống hồ xét xử mãi cũng mệt, cho nghỉ giải lao tí ?"

Thôi Quắc chẳng buồn bắt chuyện theo:

"Nó đến chắc là vì bận chuyện , đừng chờ nữa."

Cùng lúc đó, một cục bột nhỏ đang chiếc giường êm ái, thổi bong bóng ngủ, đúng là bận.

Lúc , trời về khuya.

Người duyên thứ ba bên ngoài căn nhà gỗ đổ nát, cảnh sát còng tay kẻ trộm ch.ó.

Tội danh là phóng hỏa đốt rừng và hủy hoại tài sản khác.

"Chào , cảm ơn báo án. Bây giờ chúng sẽ đưa nghi phạm về lấy lời khai, báo án thì cũng cần theo về phối hợp. Trong điện thoại rõ tên là gì?"

Người duyên do dự một chút :

" tên là Dương Hiển."

Cảnh sát nhẹ:

"Được , Dương. Con ch.ó nuôi đúng ?"

Dương Hiển cúi đầu, chú ch.ó trắng bên cạnh :

"Ừ, nuôi. Nó tên là Mao Mao."

Một một ch.ó cùng lên xe cảnh sát.

Tại đồn cảnh sát, cảnh sát yêu cầu Dương Hiển xuất trình chứng minh nhân dân.

Dương Hiển thản nhiên lấy sổ hộ khẩu và chứng minh nhân dân mà mang theo từ lúc bỏ nhà năm tám tuổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-374.html.]

Trên chứng minh nhân dân là ảnh một đứa trẻ, nhưng hiện tại mười tám tuổi .

Cảnh sát tra cứu thông tin của Dương Hiển, thấy ghi chú cha đều mất, bèn cau mày hỏi:

"Cậu là Bắc Thành, chạy đến tận đây?"

Dương Hiển thấy sắc mặt cảnh sát vẫn bình thường, vẻ gì là bắt tù, nên thả lỏng, kể chuyện qua.

DTV

Nghe xong, cảnh sát cũng khỏi cảm thán.

"Thằng nhóc gan lì thật đấy, lang thang suốt mười năm trời."

Anh thở dài: " mấy chuyện như đ.á.n.h bỏ trốn, chúng khuyến khích. Thật lúc đó thể nhờ đến Hội Phụ nữ, hoặc đến sống ở viện phúc lợi."

Thực tế thì lúc Dương Hiển cũng còn thích nào khác, mà về mặt pháp luật cần giám hộ. Thêm đó, thời đó thủ tục sang tên nhà cửa nghiêm ngặt như bây giờ, dễ khác lợi dụng kẽ hở.

nghĩ , lang thang tận mười năm mà vẫn thể lớn lên cứng cáp như thế, đúng là dễ dàng gì.

"Thế nhé, khi xong biên bản, tối nay cứ theo về nhà ngủ một đêm, mai sẽ..."

"Gâu gâu gâu!"

Cảnh sát còn hết câu, thì chú ch.ó lông mịn Mao Mao đột nhiên tru lên.

Đèn trong đồn cảnh sát bắt đầu nhấp nháy, một phụ nữ khúc khích bước .

Dương Hiển ngẩng đầu về phía phát tiếng động, liền thấy một phụ nữ xinh , tóc dài buông xõa, mặc một chiếc váy đỏ rực.

Người phụ nữ chớp mắt bên cạnh , cúi khẽ, ánh mắt mang theo sự mê hoặc:

"Cháu ngoan của dì, cuối cùng cũng tìm thấy cháu ."

"Mao Mao!" Mao Mao nhe răng trợn mắt, hung dữ chằm chằm phụ nữ.

Người phụ nữ phả một Mao Mao, lập tức khiến nó im bặt.

Sau đó, cô đưa tay vuốt ve khuôn mặt Dương Hiển, nhỏ:

"Cháu ngoan , dì tìm cháu cực khổ bao. Cháu còn nhớ cha cháu mất vì t.a.i n.ạ.n xe ? Chính là xe của nhà họ Tô nhà giàu nhất thành phố đ.â.m c.h.ế.t đó. Giờ nhà họ Tô một bé gái hơn ba tuổi tên là Tô Miên Miên, là bảo bối trong lòng bàn tay của cả nhà họ. Cháu chỉ cần g.i.ế.c con bé đó là xem như báo thù cho cha , hiểu ?"

Ánh mắt Dương Hiển vốn sáng rõ, dần trở nên mơ hồ.

 

Loading...