Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 364

Cập nhật lúc: 2025-12-30 14:19:49
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà thím biến sắc ngay lập tức:

"Kiểm tra cái gì? Ngay cả tao mà mày cũng tin ? Bơ đậu phộng đó vấn đề ? Đừng bừa!"

chút nao núng, thì đúng lúc đó, giọng của Miên Miên vang lên trong tai :

"Cố lên nào! Cô tin Miên Miên nên mới tham gia rút thăm xem bói mà- Miên Miên cũng tin là cô thể tự cố gắng đó!"

Chỉ một câu ngắn ngủi, nhưng giúp cô lấy dũng khí.

Phải . Cô tin tưởng bà cô nhỏ nên mới tham gia rút thăm.

Bây giờ chính bà cô nhỏ rằng cô đang gặp nguy hiểm, thì vì chính mà mạnh mẽ một ?

Quyết định xong, giọng của cô cũng rõ ràng và lớn hơn:

"Mẹ, đưa lọ bơ đậu phộng cho con. Nếu thực sự vấn đề gì, cũng nên đưa cho con!"

Một câu khiến sắc mặt bà thím đổi, ánh mắt lấp lóe, ôm c.h.ặ.t lấy chiếc túi đựng lọ bơ, giọng yếu hẳn :

"Tao ! Dù cũng mang kiểm tra!"

Nhìn thấy vẻ mặt hoảng hốt ,"Người phụ nữ hạnh phúc" còn gì hiểu nữa?

Lọ bơ đậu phộng đó chắc chắn vấn đề!

Nắm c.h.ặ.t t.a.y, cô bỗng về phía cửa phòng bệnh:

"Anh Thao, đến đây?"

Bà thím thấy tên con trai thì lập tức thả lỏng , cho rằng con tới thì còn gì đáng lo.

Quay đầu cửa, lực ôm túi đựng lọ bơ cũng buông lơi.

lập tức nhanh tay giật lấy túi, móc lọ bơ đậu phộng đưa cho bác sĩ:

"Bác sĩ, phiền sắp xếp kiểm tra hộ lọ bơ đậu phộng . nghi ngờ ngộ độc thức ăn liên quan đến nó."

Ánh mắt Tô Trần Dục cặp kính lóe lên, giọng dịu dàng vô cùng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-364.html.]

"Được, sẽ cho kiểm tra gấp. Mười lăm phút sẽ kết quả, chị vui lòng chờ một chút. Tiểu Triệu, giao cho đấy, mang xét nghiệm."

Sắp xếp xong, Tô Trần Dục cúi đầu, ánh mắt dừng ở chiếc điện thoại trong tay bệnh nhân.

Anh rõ, bệnh đang kết nối livestream với bà cô nhỏ.

Người đặt lịch phẫu thuật với thì nhiều, bệnh viện cách xa trang viên nhà họ Tô, ban đêm thường khó cơ hội về.

Muốn gặp bà cô nhỏ thì chẳng dịp.

Hôm nay đúng lúc ca mổ, nghỉ ngơi, liền tranh thủ ở thêm chút nữa, cũng xem như tham gia livestream của bà cô nhỏ.

đưa lọ bơ cho y tá mang , phía là những lời c.h.ử.i rủa ngớt của bà thím.

cãi , chỉ lạnh lùng liếc mắt , giường xuống.

Bà thím vẫn ngừng la mắng:

DTV

"Mày đợi đó! Mày đợi đó, con đĩ nhỏ! Đợi bác sĩ chống lưng cho mày rời xem tao dạy dỗ mày ! Còn dám gài tao, dám gài tao, con khốn nạn!"

Tô Trần Dục thấy bệnh nhân sỉ nhục như , nghĩ đến việc bà cô nhỏ lẽ vẫn đang , bèn nhẹ nhàng với bảo vệ:

"Người nhà bệnh nhân đang quá kích động, ảnh hưởng đến quá trình hồi phục. Đưa ngoài . Nhẹ tay chút, đừng để thương."

Giọng nhẹ, khóe môi còn nở nụ , nhưng nụ hề chạm đến đáy mắt.

Thực tập sinh gần thấy giọng nhẹ nhàng của Tô Trần Dục thì lạnh cả sống lưng.

Đây là phản xạ điều kiện, ai cũng phó viện trưởng Tô là "hổ đội lốt cừu", càng nhỏ, nhiệm vụ giao cho đám thực tập sinh càng độc ác!

Bảo vệ xong liền vội vàng chạy ngoài, phòng an ninh tầng lấy dụng cụ chuyên dụng, chỉ ba bước hai bước "nhấc bổng" bà thím còn đang la hét lên và đuổi khỏi phòng.

Phòng bệnh lập tức yên tĩnh trở .

Thực tập sinh cứ nghĩ chuyện đến đây là xong, Tô Trần Dục chắc sẽ rời .

Ai ngờ thấy :

"Được , mấy em đến khoa hậu môn – trực tràng chỗ bác sĩ An quan sát một chút, ngày mai nộp một bài báo cáo thực tập chi tiết."

 

Loading...