Nghĩ kỹ thì đúng là thế thật. Nếu ai cũng mở âm dương nhãn, mà đúng lúc cạnh bên lệ quỷ hại thì ? Người đông quá, bà cô nhỏ cứu thì cứu ai, cứu thì ?
Thôi, tự tìm đường c.h.ế.t chi cho khổ. Không đùa nữa.
Cả phòng bình luận ngoan ngoãn , chuyển sang yêu cầu:
"Bà cô nhỏ ơi, rút thăm trúng thưởng vòng hai !"
Miên Miên vốn cũng định rút thăm vòng hai luôn, nhưng đúng lúc đó tiếng gõ cửa.
Ngoài cửa là giọng của hai em nhà họ Doanh:
"Bà cô nhỏ... chúng tớ... thành... nhiệm vụ... về ..."
Hai tiểu cương thi chuyện vẫn còn cà lăm.
Miên Miên xong " thành nhiệm vụ", mới nhớ là đó giao nhiệm vụ cho Hoa Hồng và Doanh Phương tìm hồn phách của bảo mẫu Trần.
Cô liếc Tô Trần Châu, đôi mắt tròn to như đang hỏi: "Giờ gì đây?"
Cuối cùng Tô Trần Châu cũng tìm giá trị tồn tại của , lập tức từ bỏ lời giải thích lúc nãy, nghiêm túc ho một tiếng :
DTV
"Bà cô nhỏ bây giờ việc khác cần xử lý, chúng nghỉ giữa giờ một chút nhé, sẽ mở vài bài nhạc cho ."
Nói xong, tắt micro, ghé sát nhỏ với Miên Miên rằng thể mở cửa và trò chuyện với Doanh Phương .
Miên Miên liền chạy cửa.
Vừa mở cửa, Hoa Hồng vèo một cái bay , sà mặt Tô Trần Châu, chớp mắt.
"Bà cô nhỏ, thật đó, ngoài một vòng , vẫn thấy mấy đứa cháu nhà trai nhất nha!"
Hoa Hồng lau nước miếng, cả lấp lánh đầy bong bóng màu hồng.
Lần Miên Miên từng thấy Hoa Hồng chảy nước miếng , cảm thấy cực kỳ mất vệ sinh. Cô lập tức quăng câu hồn tỏa, kéo Hoa Hồng về phía .
Tất nhiên cũng quên kéo cả nam quỷ và Vi Vi gần .
Sau khi kéo hết , bé bánh bao nhỏ và Doanh Phương đối diện bên ngoài thư phòng, đóng cửa để chuyện riêng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-360.html.]
"Sao các về muộn thế?" Cô bé tò mò ngó nghiêng xung quanh,"Hồn phách của bảo mẫu Trần ?"
Còn kịp để Doanh Phương trả lời, Lục Lục bay đến mặt Miên Miên.
Tiểu linh khí bắt chéo chân lơ lửng giữa trung, trả lời:
"Hồn phách thì tớ để trong Đỉnh Thần Nông , bảo hai đứa dắt tớ dạo một vòng. Dương gian đổi nhiều thật, cả đống thứ ngày xưa từng thấy."
"Lúc bọn tớ về, gì mà 'bà cô nhỏ livestream xem bói', mà livestream xem bói là cái gì thế?"
Miên Miên chớp mắt:
"Là dùng một cái hộp vuông vuông , rút thăm trúng duyên, Miên Miên xem tướng cho họ đó. Mới nãy còn giúp một chị gái xong, bắt một oán quỷ nữa cơ!"
Lục Lục bay một vòng quanh nam quỷ và Vi Vi, hỏi:
"Thế còn cô gái là ?"
"Chị ma nữa tên là Vi Vi, do Miên Miên nhờ chú Thôi đưa lên giúp đấy. Chú Thôi thật , lúc nào cũng đồng ý lời Miên Miên nhờ vả."
Miên Miên trả lời Lục Lục, nhớ hình như hứa sẽ giúp chú Thôi gì đó.
Cô cố nghĩ kỹ, cuối cùng cũng nhớ chú Thôi từng than phiền về việc địa phủ việc quá chậm. Chuyện vốn định hỏi cháu trai cả, nhưng vì bận cứu cháu trai thứ hai mà quên mất.
Đáng lẽ lúc họp nên đem bàn !
Miên Miên hối hận.
"Chú Thôi mà là phán quan Thôi Quắc ?"
Lục Lục đổi sang tư thế thoải mái hơn lơ lửng,"Địa phủ việc chậm thì cũng lạ. Hồi xưa gì đông như , các bộ lạc vì tranh giành dân mà dùng đủ cách. Một phụ nữ thể lấy nhiều đàn ông, mà hồi đó ăn mặc thì cũng giống như..."
Doanh Phương Lục Lục định kể mấy chuyện thời xa xưa, mà trong đó chắc chắn mấy thứ thích hợp để Miên Miên , liền mặt cảm xúc cắt ngang:
"Nhiệm vụ. Hoàn thành. Phần thưởng."
Cậu bước đến mặt Miên Miên, ngoan ngoãn xổm xuống.