Tô Trần Cẩn xong, rõ bà cô nhỏ đang giúp Tô Triều Vũ hóa giải khúc mắc trong lòng, liền vui vẻ nhận sai:
"Ừm, là của cháu. Không nên mang trạng thái công việc về nhà, ở nhà mà vẫn nghiêm khắc như là đúng."
DTV
Nhà họ Tô quyền lực, nhiều dòm ngó. Là gánh vác, luôn cẩn trọng trong từng quyết định, dù thuộc hạ giỏi giang hỗ trợ, công việc mỗi ngày vẫn chất đầy. Khi ông cụ Tô nghỉ hưu, nhiều còn trẻ lật đổ. Trải qua bao âm mưu tranh đoạt, tính cách của tự nhiên trở nên nghiêm nghị, ít .
Đến giờ tuy hơn, nhưng gần như quên luôn cách .
Nghe cháu trai cả ngoan nhận xong, Miên Miên xoa nhẹ mặt , tươi rói:
"Cháu trai cả ngoan nhất nhà luôn đó!"
Xong xuôi, cô bên Tô Triều Vũ:
"Thấy ? Bác cả của cháu là "bệnh" đó, chứ với tụi cháu . Lúc điện thoại còn cực kỳ lo lắng luôn đó!"
Tô Triều Vũ tròn mắt:
"Bác cả... điện thoại ạ? Còn lo lắng? Thật hả?"
Thấy còn tin, Miên Miên bèn dắt tay đến chỗ Tô Trần Cẩn:
"Nhìn kỹ nè, móng chân của bác cả cháu đó!"
Miên Miên chỉ phát hiện ngón chân cái của Tô Trần Cẩn thương khi thấy dậy chụp ảnh.
Có lẽ lúc vội vàng đụng trúng đó, móng chân bật lên, m.á.u tụ bên trong móng trông đau.
Tô Triều Vũ thấy cũng cau mày, rụt cổ , cứ như cảm thấy đau . Cậu nhóc cũng từng đá ngón chân, cảm giác như rụng cả ngón , còn đau hơn ăn đòn m.ô.n.g! Mỗi như thế, sẽ ầm lên để cả nhà mà dỗ bằng đồ chơi hoặc đồ ăn ngon.
bác cả thì ? Bị đau mà như chẳng chuyện gì xảy , còn là vì... lo cho ?
Cậu hiểu.
Lúc Miên Miên lấy một tuýp t.h.u.ố.c mỡ, đưa cho Tô Triều Vũ, đưa giải thích:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-336.html.]
"Mau bôi t.h.u.ố.c nào. Bác cả cháu thế là vì lo cho mấy đứa đó!"
"Còn nữa nha, hai cái đồng hồ bùa bình an bên trong, Miên Miên nhớ là một của cháu trai lớn, một của cháu trai cả đó. Họ lén nhét bùa để bảo vệ mấy đứa đấy."
Tô Triều Vũ bỗng nhớ . Lúc cha và bảo mẫu Trần hóa thành yêu quái, ban đầu dám gần tụi thì là vì trong đồng hồ bùa! Khi đó bác cả đến, xem đồng hồ, thì là vì nhét bùa ...
Hóa bác cả vẫn luôn âm thầm bảo vệ họ! Mà tụi từ chối! Bác cả còn lo đến mức đá đó chảy m.á.u...
Tô Triều Vũ lặng lẽ cầm t.h.u.ố.c, nhẹ nhàng bôi lên ngón chân sưng tấy của Tô Trần Cẩn, chạy đến mặt , định giống Miên Miên, sờ má để xin .
Tô Trần Cẩn vốn im lặng phối hợp sắp đặt của bà cô nhỏ, lúc khẽ cau mày, đổi từ quỳ sang xổm.
Tay Tô Triều Vũ mới chạm ngón chân, giờ đụng mặt. Mà tay nhóc còn đang dính t.h.u.ố.c, đó còn lau mũi... lấp lánh luôn .
Thật sự từ chối! thể. Anh phối hợp, thể phụ lòng bà cô nhỏ.
Tô Trần Cẩn siết c.h.ặ.t nắm tay, cố gắng chịu đựng, cố gắng nở một nụ ... run rẩy.
Tô Triều Vũ thấy bác cả với , dù nụ trông phần... méo mó thì vẫn thấy nhẹ lòng, vui vẻ :
"Xin bác cả, cháu cứ tưởng bác thích cháu ... Bác cả cho cháu ôm một cái nha?"
Tô Trần Cẩn: ...
So với bà cô nhỏ thơm tho sạch sẽ, nhóc con mặt y như từ bãi rác chui . Khóc nhè nức nở, tay dính t.h.u.ố.c, mặt còn dính nước mũi...
?
Miên Miên đang bằng ánh mắt long lanh, đầy kỳ vọng, cực kỳ thấy cảnh hai ôm .
Được .
Tô Trần Cẩn thầm nghĩ: Mình là từng băng qua bao trận mưa b.o.m bão đạn thương trường, chẳng lẽ vượt qua nổi chuyện ?
Anh tự trấn an, cúi ôm lấy Tô Triều Vũ một cái.