Không nghĩ thêm gì nữa, Miên Miên vội vã ôm lấy Tô Triều Vũ từ đùi ông nội xuống.
"Đừng đ.á.n.h nữa mà! Đừng đ.á.n.h nữa! Nó sai !"
Miên Miên mới ba tuổi rưỡi, là con gái, nhỏ nhắn hơn Tô Triều Vũ một size. ... cô bé khỏe, ôm bé một cách cực kỳ dễ dàng, chỉ là buồn vì chân còn kéo lê mặt đất.
Cô bé ôm c.h.ặ.t, giọng dịu dàng dỗ dành:
"Ngoan nào, ngoan nào, đừng nữa nhé chắt yêu của Bà tổ cô..."
DTV
Cô giương mắt , ánh mắt lấp lánh xót xa:
"Đừng nữa, bà tổ cô sẽ giùm con. Ai mà dọa trẻ con kiểu chứ, gì mà đ.á.n.h gãy chân, gì chuyện đó ..."
Giọng dỗ dành , một nửa là học từ ông bà núi, một nửa là cảm xúc chân thành của chính cô.
Dù thì... cùng là "đồng đội đ.á.n.h m.ô.n.g", cô rõ, giờ phút nên gì để dỗ cho yên lòng.
Tô Triều Vũ đơ .
Cậu ôm lên, mắt là khuôn mặt tròn trịa, đáng yêu phóng to của bà tổ cô, gần mới thấy càng dễ thương hơn.
Một bé gái rõ ràng nhỏ tuổi hơn , mà ôm dễ dàng như ôm gấu bông...
Hơn nữa... bà tổ cô đang dỗ ?
Rõ ràng là cô mới trừng mắt dữ dội, mà giờ ôm , che chở , còn giùm nữa...
Giống như cách cô giáo trong lớp mẫu giáo, bà nội, từng an ủi mỗi ấm ức.
Chỉ khác là... Bà tổ cô nhỏ xíu như , mà vẻ dịu dàng y như lớn.
Cảm xúc trong lòng Tô Triều Vũ bỗng trở nên rối ren. Cậu... thậm chí quên cả việc đang .
Miên Miên thấy mặt Tô Triều Vũ đầy nước mắt, mũi thì... phồng phồng thổi bong bóng nước mũi, liền vội vàng đặt xuống ghế sofa.
Cảnh tượng , nếu Tô Triều Vũ là bé trai thì trông chẳng khác gì một bé gái ôm con b.úp bê yêu quý của .
"Chắt ngoan, thế nào nè, để bà tổ cô xem thử nha-" Miên Miên , nhẹ nhàng lật bé , tay bé xíu định kéo quần xuống xem thử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-333.html.]
Trên m.ô.n.g Tô Triều Vũ hiện rõ dấu roi gậy đỏ tấy, Miên Miên lập tức nhíu mày ông nội, thở dài:
"Ôi cháu trai lớn ... cháu mạnh tay quá đó, đ.á.n.h đến mức để vết thế nè..."
Lẽ cô nên ngăn sớm hơn. Dù gì Triều Vũ cũng còn nhỏ, đ.á.n.h thì chắc chắn buồn và tổn thương lắm.
Miên Miên lấy từ chiếc túi nhỏ một lọ t.h.u.ố.c bôi giảm sưng đau, cẩn thận thoa lên chỗ đ.á.n.h cho Triều Vũ.
Cậu bé còn đang úp mặt thút thít, bỗng thấy m.ô.n.g mát lạnh, bất ngờ cảm giác đau rát biến mất.
"Xong nè xong nè, chắc là hết đau đúng ?" Miên Miên thoa xong, kéo quần cho , nhẹ nhàng lật ngửa , mặt mày tươi rói:
"Chắt ngoan ơi- Mau xin ông nội nha! Từ giờ dối nữa ?"
Tô Triều Vũ gương mặt tươi của Miên Miên, trong lòng cảm thấy... cực kỳ rối rắm.
Cậu dậy, sờ thử m.ô.n.g đúng là còn đau gì nữa.
Nhìn bà nội đang cạnh với ánh mắt dịu dàng, sang Bà tổ cô nhỏ hơn nhưng mới bảo vệ , bôi t.h.u.ố.c cho ...
Cậu mím môi, cuối cùng bật :
"Cô... chẳng lúc nãy còn mong ông nội đ.á.n.h cháu ? Sao cản nữa? Còn bôi t.h.u.ố.c cho cháu gì?"
"Cháu... cháu..."
Tô Triều Vũ "cháu ghét cô", nhưng câu đó cứ nghẹn mãi , đành cúi đầu im lặng.
Miên Miên , vô tư đáp:
"Miên Miên mong cháu trai lớn đ.á.n.h cháu ..."
ngay đó, cô chớp mắt, c.h.ế.t , hình như mong thật.
Cô vội vàng sửa lời:
"À đúng , cô mong cháu trai lớn đ.á.n.h cháu đó, nhưng mà là vì ... xông cản khi đ.á.n.h! Để bảo vệ m.ô.n.g của mấy đứa nhỏ chứ -!"
Rồi Miên Miên bĩu môi, bắt chước ánh mắt giận dỗi của Triều Vũ khi nãy, chau mày, phồng má: