Thôi ... là trưởng bối, rộng lượng. Dù bằng ánh mắt ghét bỏ, nhưng cũng gì cả. Tạm tha cho một nha!
Miên Miên phồng má, giơ tay lên siết nắm đ.ấ.m như tự động viên bản . Sau đó, cô hô to:
"Aiya aiya! Triều Vũ ơi, chắt ngoan của tổ cô! Chắt đ.á.n.h nữa !"
"Lâm Sinh ơi, đừng đ.á.n.h nữa, đừng đ.á.n.h nữa! Chắt còn nhỏ mà, lỡ đ.á.n.h hư chắt thì ?!"
Vừa , Miên Miên chạy tới bên cạnh ông nội, vươn tay... định giành lấy cây gậy.
Vì cuối cùng cũng tới phần "tranh giành quyền bảo vệ m.ô.n.g", khuôn mặt nghiêm túc ban nãy của cô bé lập tức vỡ vụn thành nụ toe toét.
Trẻ con mà, học lớn thì "đóng vai" lắm luôn. Nhất là Miên Miên còn còng lưng, trề môi, dáng "ông cụ non" đang can ngăn chuyện lớn, trông như một "cụ già tí hon" đang trịnh trọng thực thi công lý.
Cảnh tượng khiến cả căn phòng ngẩn mất vài giây, mới kịp phản ứng.
Thì ... bà cô nhỏ nhiệt tình lôi gậy gia pháp, còn khoe đủ cỡ, thật là đóng vai " lớn bụng ngăn cản"!
Cô bé nhỏ như mà cách "dàn dựng" như thế... tấm lòng đúng là ngây thơ khéo léo.
Ông cụ Tô đang chuẩn hạ gậy, thì đột nhiên hành động của Miên Miên cho choáng váng, cây gậy trong tay ông lơi một chút cô bé giật lấy mất.
Miên Miên cầm gậy thì đơ tại chỗ, ngơ ngác .
Khoan ... đúng!
Ở núi, mỗi đ.á.n.h cô, ông bà ngoại sẽ cản dữ lắm luôn, kéo qua kéo cả buổi mới chịu dừng. Sao đến lượt cô " cản đ.á.n.h" thì dễ như ?
Cô bé rụt cổ như đang đóng vai già, đôi mắt tròn vo đảo qua cây gậy, ông cụ Tô, đầy hoang mang.
Sau một hồi đắn đo, cô bé nhón chân đưa gậy cho ông, lải nhải giọng lớn:
"Miên Miên nè, Lâm Sinh , nha... lời cô nhỏ, đừng đ.á.n.h nữa, đừng đ.á.n.h nữa mà-"
Miệng thì , tay thì đưa gậy , kéo về, ánh mắt vẫn lấp lánh chờ đợi sự "diễn xuất phản kháng".
DTV
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-332.html.]
Ông cụ Tô lúc cuối cùng cũng hiểu , hóa bà cô nhỏ là trải nghiệm cảm giác "ông bà nội cản đ.á.n.h" giống như lúc nhỏ cô từng ông bà cản giúp.
Bởi vì trong hầu hết gia đình, cảnh tượng điển hình thường là: ba định đ.á.n.h, thì ông bà nhảy ngăn. Bản ông hồi bé cũng từng trải qua.
Miên Miên cảm nhận điều đó, thì... cứ để cô bé trải nghiệm .
Ông cụ Tô cầm gậy, phối hợp diễn xuất, lớn tiếng quát:
"Cô nhỏ , mau buông ! Hai thằng nhóc dám dối ông bà, hôm nay ông đ.á.n.h gãy chân tụi nó mới !"
Tô Triều Vũ vẫn đang tấm tức, đầu óc chỉ tiếng gào và nước mắt. giữa cơn nức nở, lỏm bốn chữ: "đánh gãy chân"!
Lập tức dọa đến phát nghẹn, nấc lên từng tiếng.
Cậu rối bời nghĩ:
Chẳng lẽ... là do trừng mắt bà tổ cô, cô méc ?
Không thì tại từ đ.á.n.h m.ô.n.g mười cái biến thành đ.á.n.h gãy chân luôn ?
Không chân nữa... chẳng luôn ?!
Vừa , run, nấc cục, hét:
"Ông ơi, ông ơi con sai , đừng đ.á.n.h gãy chân con mà! Con hứa sẽ dối nữa, con cũng trừng mắt bà tổ cô nữa, thật đó, hu hu hu..."
"Con xin ông bà, xin bà tổ cô! Con sai !"
"Cha ơi ơi... con đ.á.n.h gãy chân màaaaa-"
Sự hoảng loạn của Tô Triều Vũ lý, vì từ đến nay, ông nội mười cái thì đúng mười cái, bao giờ đ.á.n.h thiếu đ.á.n.h dư. Lời ông luôn là sự thật!
Cho nên bây giờ mà "đánh gãy chân"... là tin sái cổ luôn !
Miên Miên thấy đến mức lả , nhớ trải nghiệm đau đớn khi đ.á.n.h m.ô.n.g, lập tức hiểu : Thằng bé sợ quá !