Bà cụ Tô suy nghĩ chốc lát, cũng về ghế , với ông:
"Ông nó, trẻ con sai thì dạy dỗ. Đánh ."
Cho bà cô nhỏ xem, để cô bé ở núi, trẻ con cũng phạt, cũng cha đuổi đ.á.n.h, giống như cô bé .
Có lời bà cụ Tô, ông cụ Tô tự nhiên thấy vững bụng hơn hẳn.
Ông trang trọng nhận lấy cây gậy tre từ tay Miên Miên, vung thử hai nhát, cảm giác như trở thời trai trẻ, oai phong lẫm liệt, còn thể "múa gậy màu".
giờ lúc biểu diễn. Bà cô nhỏ xem mấy đứa nhỏ đ.á.n.h, thì đ.á.n.h.
Chỉ là... nãy giờ khí thế hừng hực, giờ cắt ngang, lấy cảm xúc...
Ông nhắm mắt nhớ chuyện mấy tháng , khi gọi video cho các con, đứa nào bắt máy. Khi gửi bài dưỡng sinh nhóm gia đình, chẳng ai trả lời. Một bụng uất ức trào lên.
Đánh! Phải đ.á.n.h!
"Nhìn tụi bay quỳ ngay ngắn thế , chắc cũng . Vậy ông dài dòng nữa — lớn thì mỗi đứa 20 gậy, trẻ con 10 gậy, tất cả chuẩn !"
Miên Miên xong thì ngẩn .
Ở nhà cháu trai lớn, khi đ.á.n.h con nít, tụi nhỏ còn tự quỳ sẵn, đợi ăn đòn?
Mấy đứa cháu và cháu cố chạy trốn ?
Lúc ông cụ bước tới gần Tô Triều Vũ và Tô Triều Dương, tay cầm gậy, đặt Triều Vũ lên đùi chuẩn phạt...
Miên Miên kịp nghĩ nữa, lập tức chạy tới phía , chân ngắn chạy vội "cộp cộp cộp" như trống trận, chắn ngay mặt hai đứa nhỏ.
Tô Triều Vũ đang cúi đầu, bỗng thấy mặt xuất hiện một đôi chân nhỏ xíu, ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt của Miên Miên.
Con bé ... rốt cuộc tụi đ.á.n.h đến mức nào?
Xa xa còn đủ, còn gần tận mắt mới chịu ?!
Ánh mắt thù địch của Tô Triều Vũ khiến Miên Miên sững .
Cô nhớ rõ, ánh mắt Phó Khả Khả cô lúc định rạch mặt cô cũng y như . Đó là ánh mắt chứa đầy ghét bỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-331.html.]
Chẳng lẽ... cháu chắt của cũng ghét ?
Trong lúc Miên Miên còn đang suy nghĩ rối rắm, thì cây gậy của ông nội giáng xuống m.ô.n.g Tô Triều Vũ.
"Á..." Cậu bé hét lên vì đau, hai tay siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m.
Lâu lắm đ.á.n.h, Tô Triều Vũ gần như quên cảm giác đau đến cỡ nào. Nước mắt lập tức lấp đầy hốc mắt, gương mặt nhỏ giống Tô Trần Dực đến bảy phần giờ đầy vẻ ấm ức.
Thế nhưng... khi thấy Miên Miên đang , c.ắ.n răng chịu đựng, cho phép bật . Không thể để cái "bà tổ cô đáng ghét" thấy yếu đuối !
Miên Miên thấy tiếng hét vì đau, lòng bỗng rối loạn.
Cô nên cản cháu trai lớn ?
Cô bặm môi, ánh mắt tròn vo dán c.h.ặ.t gương mặt đang cố nhịn của Tô Triều Vũ.
Cậu ... tại ghét nhỉ? Mình gì với ...
Rồi "bốp!", cây gậy thứ hai hạ xuống.
Nếu như cú đầu tiên còn c.ắ.n răng chịu , thì cú thứ hai thật sự là... đau thấu tim gan! Cảm giác như m.ô.n.g ... chẻ đôi luôn !
Cuối cùng Tô Triều Vũ cũng nhịn nổi nữa, bật nức nở.
"Hu hu hu... hu hu hu hu..."
Tiếng nghẹn ngào, cố nén nhưng . Cậu bé vẫn cố quá to, vẫn tỏ mạnh mẽ. khi nghĩ đến còn 8 gậy nữa, nước mắt tuôn như lũ, tiếng cũng dần vỡ òa thành tiếng gào.
"HU WAAAA!! WAAAAAA!!!"
Thật sự quá t.h.ả.m... quá đáng thương!
DTV
Bọn họ vốn , giờ còn sống chung với một tổ cô nhỏ kỳ quặc, suốt ngày giả vờ đáng yêu, nhưng chắc chắn là tới để... cướp tài sản! Có khi tương lai còn con bé hại c.h.ế.t!
Tô Triều Vũ gào t.h.ả.m thiết, mang theo cả uất ức và tuyệt vọng.
Miên Miên thấy ngày càng dữ dội, bèn... đưa tay ... sờ m.ô.n.g một cái.
Cô bé lập tức nhớ cảm giác đ.á.n.h, thở dài cảm thông: