Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 329

Cập nhật lúc: 2025-12-30 14:18:03
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sắc mặt trầm xuống, ông dứt khoát luôn những điều từ lâu:

"Con nít lớn , quyền đời sống riêng, gian riêng, chuyện bình thường thôi. là cha của tụi bay, là ông cụ Tô của hai đứa nhỏ, ông cũng từng trẻ mà. Ngày xưa lúc mới gây dựng sự nghiệp, ông cũng nghĩ đến chuyện dọn riêng, tự lập gia đình. chính bà tụi bay chuyện với ông, ông mới ở ."

"Thật , ngoài ở cũng chẳng , năng lực thì cũng sống , ông vui chứ!"

" ngoài ... là coi như quên luôn hai ông bà ở nhà. Một cũng thấy ló mặt về."

"Cả năm ngoái, khi Triều Vũ và Triều Dương còn học mẫu giáo, trong nhà chỉ ông với bà." Ông cụ Tô tiếp tục: "Cái biệt thự to thế , đúng là nhiều giúp việc, nhưng họ con cháu ruột thịt? Ông bà ở nhà giống như... như mấy ông bà già con cháu bỏ quê đó!"

"Các con ở ngoài, là bận công việc, về , tụi cũng hiểu. mà... thằng năm, thằng sáu, nhất là thằng sáu! Cha lên mạng tra , game máy tính thể việc ở nhà! Sao chịu về?"

Lời còn dứt, lửa giận cháy tới chỗ Tô Trần Châu.

Anh chẳng một câu, lập tức quỳ xuống. Nhà họ Tô quy củ, ai sai thì nhận. Anh chần chừ chút nào, thành khẩn nhận :

"Cha, con sai . Từ nay con sẽ dọn về nhà ở."

Thấy , mấy em còn liếc một cái. Một quỳ thì cũng như hai quỳ, thôi thì cùng chịu phạt còn hơn chờ lửa bén.

Công bằng mà , bọn họ... đúng là thật.

Bận chỉ là cái cớ, sống chung với gia đình mới là lý do thật. Nếu thì tự nhiên nhà bà cô nhỏ dễ thương, thú vị, rồng rắn dọn về nhà hết?

Chỉ nghĩ đến đó thôi, bốn em càng thấy hổ vô cùng, chỉ tự vả miệng cho bớt ngu.

"Tụi đúng là... bất hiếu!"

Nhìn cả dãy con cháu quỳ rạp đất, Miên Miên kinh ngạc há miệng thành tiếng:

"A..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-329.html.]

Vốn dĩ cô bé nghĩ hôm nay chỉ cần "thần bảo vệ m.ô.n.g" cho hai cháu chắt nhỏ thôi, ai ngờ bảo vệ cả một hàng dài m.ô.n.g của cháu trai?!

Nhiều phạm như , nếu mỗi đều đ.á.n.h, cháu trai lớn đ.á.n.h nổi ?

Cho dù đ.á.n.h nổi... cô bé cũng chỉ một đôi tay thôi, ngăn hết nữa...

Bà nội ông cụ đến mức nghẹn ngào cũng thấy chạnh lòng.

Thì đúng thật mà... nếu mừng thọ, đám con cháu mấy khi về thăm? Cùng lắm là lễ tết về ở một đêm, mất dạng.

DTV

khi bà còn đang buồn, bỗng thấy tiếng "a-" nũng nịu trong lòng, bà lập tức thực tại. Thấy Miên Miên như sắp dọa, bà liền nảy ý định:

Hay là... đưa bé ngoài chơi một chút?

ông cụ cũng để bà cô nhỏ thấy cảnh vung gậy gia pháp đ.á.n.h , nếu hình ảnh đó in sâu trong đầu cô bé, lỡ ... sợ ông thì ?

Thế là bà nội bế Miên Miên dậy, định lén lút rút khỏi "trận địa".

Miên Miên đang chăm chú theo dõi ông cụ Tô, tinh thần tập trung việc chuẩn "thần cản gậy", bỗng nhiên cảm thấy tầm đổi, bế lên ?!

Cô bé bà cụ Tô, ghé tai thì thầm nhỏ xíu:

"Cháu dâu, cháu định lấy gậy hả? Không cần , trong kho nhà Miên Miên cũng gậy gia pháp đó!"

Xung quanh nhà, giúp việc đều lui , ở gần ai. Miên Miên lập tức giấu nghề, móc từ chiếc túi nhỏ đeo bên một cái túi gấm nhỏ.

Sau đó, cô bé lắc nhẹ túi một cái.

"Bốp!" Một cây gậy gia pháp to bằng cả hai cánh tay ôm mới xuể, lập tức xuất hiện giữa phòng họp nhà họ Tô.

"Cái ?" Miên Miên nghiêng đầu hỏi bà cụ Tô.

 

Loading...