Nữ quỷ đang đau nhức ở xương quai xanh, mặt mày méo xệch.
Nghe đồn lâu rằng câu hồn tỏa của âm sai chuyên xiên qua xương quai xanh yêu quái để khống chế pháp lực, giờ mới trải nghiệm trực tiếp, quả là đáng sợ thật!
"Âm... âm phủ gì âm sai nhỏ xíu thế ?" Cô lắp bắp, trả lời như đinh đóng cột:
"Cháu chắt gì đó ! chỉ bắt Tô Trần Dực thôi!"
Miên Miên khựng .
Lẽ nào... bọn chuột tinh dối?
Rõ ràng chúng bảo là ném linh hồn hai nhóc sinh đôi tranh cùng mà...
Nữ quỷ thấy Miên Miên cũng đang ở trạng thái linh hồn, nghĩ bụng lẽ là một âm sai nào đó chơi trò cosplay, cố tình biến thành dạng nhóc con để việc.
Cô lập tức chuyển giọng ngọt như mía lùi:
"Chị ơi... Lúc nãy em sai - Không chị lợi hại , nên mới dám kháng cự. Em cam đoan dám nữa - Aizz, chị thể thả lỏng xương quai xanh giùm em ... đau quá..."
Miên Miên thấy thái độ cô vẻ thành khẩn, liền rút câu hồn tỏa khỏi xương quai xanh, nhưng vẫn trói c.h.ặ.t bằng dây như cuốn giò heo, cho tự do hẳn.
" chị gì hết. tên là Tô Miên Miên. Ngươi thật sự thấy hai nhóc sinh đôi nào kéo đây ?"
Miên Miên dùng thiên nhãn kỹ, thấy nữ quỷ hề sát khí nặng, cũng dấu vết nào chứng tỏ cô ăn hồn .
Vậy lẽ... cô thật?
Nữ quỷ thấy tạm an , vội tiếp, giọng nhẹ nhàng:
"Miên Miên, chị chê thì... thả em nhé? Em thể giúp chị tìm hai đứa nhỏ đó. Toàn bộ gian trong bức tranh đều do em khống chế. Chỉ cần em mở tâm trí là sẽ ngay linh hồn nào khác lọt !"
Nói xong, cô còn thầm hối hận:
là "sắc hại "... Nếu vì nhan sắc mê của Tô Trần Dực rối loạn tâm trí, thì bắt !
Miên Miên chẳng để tâm cô gọi nhầm "chị" nữa, chỉ :
"Được , ngươi tìm ."
Nữ quỷ thả liền nhe răng , mắt loé lên ánh hung dữ.
DTV
Ngay lập tức, vô dây leo từ đất trồi lên, xông thẳng về phía Miên Miên!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-309.html.]
Dù từng hại ai, nhưng nghĩa là cô phản đòn!
Cái cô âm sai c.h.ế.t tiệt dám xiên xương ? Phải trả đòn gấp đôi mới !
Chỉ tiếc là... Miên Miên đoán .
Ngay khi dây leo động, phi kiếm bé xíu tay cô lập tức phóng to, loé sáng một cái c.h.é.m hết sạch dây leo, cuối cùng kề ngay sát cổ nữ quỷ.
Nữ quỷ: "..."
Thôi . Ván ... coi như thua thiệt chút.
Miên Miên bĩu môi, với Tô Trần Dực:
"Cháu trai thứ hai , con quỷ ban nãy dám tát cháu. Giờ cháu thể tát một cái đó!"
Bạch Bạch thấy thì... tai dựng thẳng lên, trong lòng gào thét:
C.h.ế.t c.h.ế.t ! Sao Miên Miên !?
Giờ Tô Trần Dực mà họ mặt từ đầu nhưng cứu sớm... thể nào cũng mất lòng tin!
Bạch Bạch trừng mắt Tô Trần Dực đầy cảnh cáo.
Anh mà dám mất dạy với Miên Miên, c.ắ.n đấy!
Ai ngờ Tô Trần Dực nghĩ ngợi gì, giơ tay lên...
TÁT MỘT CÁI rõ vang lên má nữ quỷ!
"Chát!"
Xong xuôi, , lịch sự hỏi Miên Miên:
"Bà cô nhỏ, cái tát đ.á.n.h ạ?"
Miệng mỉm như gió xuân tháng Ba, trở về dáng vẻ nhị thiếu gia ôn hoà nhã nhặn nhà họ Tô.
"Ừ ừ, ." Miên Miên gật đầu đ.á.n.h giá cái bạt tai của Tô Trần Dực: "Âm thanh vang y hệt như lúc cô đ.á.n.h cháu ."
Tô Trần Dực mỉm sâu hơn một chút, khiêm tốn cúi đầu: "Cảm ơn bà cô nhỏ khen, thật cháu cũng tính toán kỹ mới đ.á.n.h đấy ạ."
"Giờ thể giúp kiểm tra ?" Miên Miên sang Hoa Hồng: "Nhanh nhanh nào, thực ngươi cũng hại ai, cháu trai thứ hai cũng đ.á.n.h trả . Ngươi ngoan ngoãn một chút, Miên Miên sẽ gì ."