Miên Miên cũng khá bất ngờ. Cô từng gặp ai... khỏe đến !
Cô bé nghiến răng dùng thêm lực, mới thể lôi nữ quỷ khỏi Tô Trần Dực.
"Cái gì trời!?" Nữ quỷ đầu , nhưng thấy ai.
Miên Miên lúc giật mạnh một cái, quật nữ quỷ xuống đất, dùng câu hồn tỏa khóa c.h.ặ.t cô như bánh chưng.
Tô Trần Dực giường, nữ quỷ đang vùng vẫy đất mà nhúc nhích , vô cùng kinh ngạc. Không hiểu chuyện gì đang xảy , vội chống tay dậy, định chạy ngoài.
nữ quỷ phản ứng nhanh hơn, biến hàng loạt dây leo, chắn đường .
"Rốt cuộc là ai đang ở đây!?" Cô quát lớn."Ra mặt ! Cứ lén lút trốn tránh như rùa rụt đầu thì tính là gì hả!?"
Thấy cô vẫn còn thể dùng pháp thuật, Miên Miên liền rút luôn sợi dây đang quấn cổ, đ.â.m thẳng xương quai xanh chỗ chuyên để khóa linh lực của yêu quái!
Vậy thì khỏi lộn xộn nữa!
Xác định nữ quỷ an im, Miên Miên mới gỡ bùa ẩn , bước đến bên cạnh cháu trai thứ hai, ngẩng mặt tươi:
"Cháu trai thứ hai, chào nha-"
Tô Trần Dực thấy giọng mềm như bánh bao ngâm sữa, cả rùng một cái. Anh cúi đầu xuống chân .
Một bé gái nhỏ xíu, khuôn mặt tròn tròn, đôi mắt đen nhánh, nở nụ ngọt ngào như đường phèn, đang ngẩng đầu , vẻ mặt còn mang chút tự hào nữa.
DTV
"Bà... bà cô nhỏ!?" Tô Trần Dực thốt lên.
Hai chân mềm nhũn, quỳ gối xuống mặt Miên Miên, bao nhiêu sợ hãi và áp lực mấy ngày qua cuối cùng cũng vỡ oà thành nước mắt, tuôn rơi từ khoé mắt.
Miên Miên thấy , chớp mắt mấy cái:
"Cháu mà? Sao nữa?"
Tô Trần Dực cụp mắt, hàng mi dài và cong run run, giọng nghẹn ngào:
"Cháu ... cháu tưởng sắp nữ quỷ..."
Nói một nửa, nhớ đối phương chỉ là một đứa trẻ, bèn nuốt ngược nửa câu còn , cúi đầu dập mạnh một cái:
"Cảm ơn bà cô nhỏ, cảm ơn bà cô nhỏ! Sau nhất định cháu sẽ lời, dám cãi nữa!"
Với một luôn sống nguyên tắc, c.h.ế.t còn đỡ hơn cưỡng ép chuyện , nhốt mãi mãi trong thế giới , bao giờ thoát ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-308.html.]
May quá, may là cuối cùng bà cô nhỏ vẫn đến, dù lúc mấy lời tin tưởng cô...
Tiếng lạy "cốc cốc cốc" vang lên liên tục.
Bạch Bạch cũng bên cạnh Miên Miên, phồng má hưởng thụ cái lạy 'khinh thường nhà Miên Miên hả? Lạy cho nhớ đời nha!'.
"Được , đủ đó-" – Miên Miên triệu hồi tiểu phi kiếm, c.h.é.m đứt đám dây leo đang trói tay Tô Trần Dực.
Anh thả , lập tức kéo quần áo cho ngay ngắn, cực kỳ cung kính :
"Bà cô nhỏ, chúng ngoài chứ? Cháu nhốt bao nhiêu ngày , hai thằng nhóc loạn nhà ..."
Miên Miên lắc đầu:
"Không , hai cháu chắt cũng nhốt đây , tìm bọn chúng mới ."
Nghe , Tô Trần Dực quỳ phịch xuống, nữa:
"Bà cô nhỏ, cầu xin cô cứu tụi nhỏ..."
Và chuẩn lạy tiếp.
Miên Miên vội gãi đầu:
"Cháu trai thứ hai đừng thế, Miên Miên vốn định cứu mấy đứa . Cứ quỳ suốt kỳ lắm á!"
Xuống núi trưởng bối, lạy một là đủ ... Lạy hoài thấy đó...
Tô Trần Dực định câu "Ngài là bề , nên lễ phép"... nhưng nghĩ lời hứa ngoan ngoãn lời tiểu bà cô nhỏ, vội dậy, cúi đầu nghiêm túc đáp:
"Vâng ạ, cháu trai thứ hai sẽ nữa. Trước là cháu trai thứ hai sai, nhất định sẽ lời bà cô nhỏ."
Miên Miên hài lòng gật đầu:
"Ừ ừ, ngoan lắm đó!"
Cô bé còn cao tới tay Tô Trần Dực, nên vỗ đầu , chỉ thể vỗ vỗ tay như vỗ tay trẻ con, coi như bậc trưởng bối ban khen.
Ngay đó, cô bé đột ngột nghiêm mặt, giọng trong veo mà uy nghiêm:
"Ê! Nữ quỷ xa, mau! Hai cháu chắt trai của Miên Miên ngươi giấu ở !?"