Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 286

Cập nhật lúc: 2025-12-28 08:10:23
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà cụ Tô Miên Miên " lâu lắm", viền mắt liền đỏ hoe:

"Gì mà lâu? Đã năm ngày đấy, trong lòng cháu dâu cứ lo lắng mãi thôi."

Miên Miên liền dậy, vòng tay ôm cổ bà, hôn lên má bà một cái, giọng ngọt ngào:

"Miên Miên thấy hết , Miên Miên sẽ đó , chỗ với núi mới là nhà của Miên Miên."

"Ở đây là một nhà, núi cũng là một nhà, Miên Miên hai nhà lận, mấy bạn nhỏ khác ai bằng Miên Miên cả!"

Bà cụ Tô giọng điệu cố tình bộ kiêu ngạo của bé bánh bao nhỏ, nhịn bật .

Miên Miên vội vàng tiếp:

"Cháu dâu lên thật sự xinh lắm ạ, giống như hoa nhỏ đó!"

Vừa , cô bé chụm hai tay thành hình bông hoa nhỏ, gương mặt rạng rỡ giữa hai bàn tay như một bông hoa đang nở rộ.

Bà Tô bé chọc cho đến mức cả thả lỏng, liên tục khen ngợi:

"Cái miệng nhỏ của cô nhỏ ngọt thật đấy."

"He he."

Miên Miên nhe răng , lộ một hàm răng trắng nhỏ xinh xinh.

Đang thì bỗng một bóng trắng phóng vọt lên giường.

"Ao ao ao! Ao ao ao!"

Bạch Bạch ngửa đầu, tròng mắt co thành một chấm nhỏ, căng cổ tru lên từng tiếng.

Từng tiếng tru đều là lời tố cáo, xong Miên Miên liền trốn lưng bà Tô, chỉ để lộ giọng mà đáp :

"Miên Miên là giữ lời mà, nhưng mà tại Bạch Bạch học thuật hồn lìa khỏi xác, nên Miên Miên cách nào dẫn theo ngươi chơi !"

"Ao ao ao! Ao ao!"

Bạch Bạch thèm Miên Miên biện bạch, tiếp tục tru lên.

Tiếng tru buồn t.h.ả.m đó lọt tai Miên Miên, tự động dịch thành:

"Miên Miên Miên Miên, núi gọi là Tiểu Bạch Bạch, cùng ngắm hoa ngắm trăng, cũng sẽ dẫn theo. Giờ xuống núi , theo cô xuống đây, cô lật mặt nhận , còn ngụy biện nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-286.html.]

DTV

thể câu cả hồn của yêu quái rắn, chẳng lẽ thể câu hồn của ?

Cuối cùng thì cô cũng yêu nữa !"

Miên Miên mà ngớ , Bạch Bạch giờ từng những lời kỳ lạ như thế.

Cô bé ló đầu , chằm chằm Bạch Bạch.

Chỉ thấy Bạch Bạch giường, dùng móng vuốt chùi nước mắt. Hai chân thẳng, dáng vẻ hai tay lau mặt trông hệt như những kép hát trong giấc mơ ngày xưa.

"Ngươi học mấy lời đó ở thế?" Miên Miên tò mò hỏi.

"Từ trong điện thoại của nha ..."

Sau lưng vang lên giọng cà lăm của Doanh Phương.

Miên Miên đầu , thấy hai em cương thi.

Hai em vẫn đang dùng bùa ẩn , trông giống hệt như mấy đứa trẻ bình thường. Trên mặt biểu cảm, nhưng ánh mắt thì đầy niềm vui.

Miên Miên vẫy tay chào hai em, đất vang lên tiếng "chi chi chi".

Cúi đầu xuống, là Đại Hoàng và Tiểu Hoàng.

Lông vàng nhạt hai chú gà con bằng lớp lông sẫm màu hơn, cánh còn cả vệt đen. Ở nhà họ Tô, chúng tắm rửa sạch sẽ bóng loáng, giờ đang ríu rít kể với Miên Miên bao Bạch Bạch bắt nạt.

Miên Miên đưa tay để hai chú gà nhảy lên cánh tay cô:

"Ban đầu là định tặng một con cho Du Du, giờ cả hai theo Miên Miên về nhà luôn ."

"Bà cô nhỏ, là Du Du tự nuôi mà."

Giọng Tô Trần Phi vang lên từ ngoài cửa, kể chuyện lúc chia tay.

Bé gái Cố Du Du ban đầu sẽ nuôi gà con, nhưng khi thấy Bạch Bạch biến thành ch.ó con đáng yêu như , cô bé quyết định sẽ nuôi một chú cún ở nhà, còn đợi Miên Miên tỉnh sẽ dắt cún đến chơi với Miên Miên.

Lúc những lời đó, mắt cô bé đỏ hoe.

Lưu Huệ gọi Miên Miên dậy nhưng gọi , mấy ngày nay cứ luôn lo lắng cho Miên Miên, còn nức nở mặt cô .

Nghe Tô Trần Phi giải thích xong, Miên Miên lập tức cảm thấy ngại ngùng.

 

Loading...