Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 284

Cập nhật lúc: 2025-12-28 08:10:21
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thôi Quắc dùng chu b.út khoanh một nét đỏ, đám chính thức gạch tên khỏi cơ hội dương.

Rồi ánh mắt ông lướt qua Liễu Triết, lông mày nhíu , mặt hiện lên vẻ bất ngờ:

"Rắn yêu?"

Miên Miên gật đầu:

"Vâng ạ, là rắn. Còn một con to hơn, xa hơn nhiều, ông trời đ.á.n.h sét, cháy thành tro !

Thôi Quắc còn "to hơn", suy nghĩ một lát thử hỏi:

"Chẳng lẽ là... Trương Nhược Nhược?"

Chung Quỳ thấy cái tên , vỗ đùi cái đét, hét lớn:

"Tu sĩ Trương Nhược Nhược?! Cái tên yêu rắn nghiệt duyên với cô là Liễu Việt, bản tọa nhớ rõ! Hồi đó còn đuổi bắt một thời gian, bặt vô âm tín – chống lưng gặp kỳ ngộ gì nữa!"

500 năm , dương gian còn giới luật cấm quỷ thần can thiệp, Chung Quỳ còn thể tay tróc yêu.

giờ thì nữa, các quỷ thần tự ý rời khỏi địa phủ.

"Hắn Lục Lục bảo vệ." Miên Miên giải thích: "Nên mới hại c.h.ế.t nhiều như , nhưng giờ c.h.ế.t , nữa ."

Trong lúc chuyện, cô bé thấy gần đó cái ghế, liền lò dò định leo lên .

Chỉ là... ghế ở địa phủ cho lớn, Miên Miên thì chân ngắn tay ngắn, leo lên cực khó khăn.

Chung Quỳ thấy thế, xoa râu :

"Con bé đúng là... đ.á.n.h thì nhảy cao cả thước, tới lúc leo ghế chậm rì rì. Cái đạo lý gì kỳ cục ?"

Miên Miên chọc tới mức mặt đỏ ửng, lên ghế, bĩu môi đáp :

"Mẹ cháu dặn ! Gặp đàn ông thì dịu dàng, còn gặp thì khỏi cần, nhức mắt!"

DTV

Chung Quỳ: ...

Ông suýt nữa giật râu tự t.ử tại chỗ.

Cái gì mà " thì dịu dàng, thì khỏi"? Vừa nãy con bé đ.á.n.h ông như đ.ấ.m bao cát, chẳng ông... thấy gớm hả?!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-284.html.]

Miên Miên thấy nét mặt Chung Quỳ bắt đầu "méo méo", bèn sang Thôi Quắc, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh, dang tay:

"Chú Thôi, ôm cháu ! Miên Miên nhớ chú lắm á!"

Thôi Quắc môi nhếch, như . Thấy cô bé nũng, ông bước gần, ôm cô đặt lên đùi, để cô vững đầu gối .

"Đã xuống địa phủ , là để chú Thôi dắt cháu dạo một vòng? Tiện thể xem thử, là ai dám chọc giận bà cô nhỏ của chú, để chú giúp cháu trút giận!"

Nghe câu của Thôi Quắc, Miên Miên lập tức nở nụ tươi rói, hôn "chụt" một cái lên má chú:

"Vậy thì tìm hai tên xa đó thôi nào!"

cô bé nhớ Liễu Triết, chỉ tay ngay:

"Tên , còn dám ly gián, xúi Miên Miên đ.á.n.h nhân cơ hội bỏ trốn, đúng là xa quá trời luôn!"

Thôi Quắc bật :

"Đừng lo. Đã địa phủ thì trốn nổi ."

Ông gọi hai âm binh tới, trói gọn đám ác quỷ và Liễu Triết, chuẩn đưa giam giữ.

Người chính Phán quan Thôi đích lệnh bắt giam, ai dám lơ là. Chỗ giam giữ và xử lý đều là tiêu chuẩn cao cấp, sẵn sàng thẩm vấn kỹ càng.

Còn Thôi Quắc sẽ dẫn Miên Miên tham quan địa phủ, thì đúng là giới thiệu thật. Ông chỉ kiến trúc, giảng giải luôn quy trình thẩm phán âm phủ.

"Hai vị phán quan khác đang xử lý một ác quỷ gây án từ 40 năm , kẻ đó phạm tội ăn thịt ."

Miên Miên xong trợn tròn mắt:

"Hả?! Sao lâu dữ mới xử?"

Thôi Quắc thở dài:

"Chúng chú cũng đang đau đầu lắm. Dù liên tục tuyển thêm cho địa phủ, nhưng hiệu quả vẫn thấp..."

Chuyện đổi bộ máy xử lý thật vẫn phụ thuộc mười vị Diêm Vương, bọn họ mới tiếng thực sự. Chính ông cũng cảm thấy bộ máy địa phủ hiện tại quá trì trệ, đổi mà bất lực.

Miên Miên cũng hiểu ý chú Thôi gì.

Có lẽ chú thật sự hy vọng cô bé thể nghĩ cách giúp địa phủ, nhưng mà... cô thật sự nên gì.

 

Loading...