Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 270

Cập nhật lúc: 2025-12-28 08:10:07
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tên tự lẩm bẩm:

"Thì ... thế giới ... thật sự những thứ như ..."

Chử Diệp nhíu mày:

"Cậu thấy những nữ quỷ lúc nãy ?"

Tên ngẩn : "Nữ quỷ nào cơ?"

Chử Diệp: ...

Không buồn nữa.

Trong lúc đó, tên thuộc hạ lân la gần Miên Miên, nở nụ thiện, cúi chào:

"Chào bà cô nhỏ, là thuộc hạ của trai mặt lạnh đó, tên là Thời Dã. Cô giỏi thật đó! Có thể... cho xem thêm chút ?"

Miên Miên đang định xem tiếp chuyện giữa Vạn Giai và Liễu Việt, đôi mắt tròn xoe chớp lấy một cái.

Không ngờ, bên cạnh bỗng dưng nhảy một tên Thời Dã.

Thời Dã hình cao lớn, nụ sáng ch.ói, chắn ngay mặt Miên Miên, che khuất tầm của cô bé.

"Anh Miên Miên lợi hại cỡ nào ?" Miên Miên ngẩng khuôn mặt nhỏ xinh lên, hỏi bằng giọng nghiêm túc.

Thời Dã cô bé đáng yêu như cục bột, mắt to tròn, ngây thơ vô tội, nhịn vươn bàn tay to như chảo quạt nắm lấy gương mặt nhỏ xíu của Miên Miên mà bóp.

Lần đầu tiên Miên Miên một mới gặp ... dám nắn mặt, còn nắn mạnh, như thể đang nhào bột !

"Ê hề, mặt của bà cô nhỏ mềm quá mất! Bóp sướng tay thật đấy!"

Miên Miên vùng vẫy:

"Buông Miên Miên ! Nếu Miên Miên sẽ nổi giận đấy!"

Cô bé , nhăn mày, khuôn mặt nhỏ nhắn kéo căng càng khiến ... bóp thêm nữa.

Thời Dã độ đáng yêu của Miên Miên trái tim run rẩy, nắn thêm mấy cái.

"Tên , buông bà cô nhỏ nhà !" Tô Trần Phi lúc mới thấy cảnh Miên Miên bóp mặt, giận tím mặt.

Nãy giờ mải Vạn Giai dạy dỗ Liễu Việt, chú ý thấy cô bé đang ... nắn nắn nắn. Giờ thấy, tức khắc xông lên đ.ấ.m .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-270.html.]

Còn kịp tay, Thời Dã bất chợt cau mày, rít lên một lạnh, vội vàng buông Miên Miên .

Anh cúi xuống thì thấy một chú ch.ó trắng nhỏ xíu đang c.ắ.n c.h.ặ.t lấy chân , hung dữ vô cùng. Anh định gạt con ch.ó thì thấy Miên Miên quát:

"Bạch Bạch! Không c.ắ.n ! Mau buông !"

Thời Dã vội nở nụ đắc ý:

" đó! Sao c.ắ.n chứ! Mau thả nè!"

Anh tưởng Miên Miên mắng ch.ó là vì bênh . ngay khoảnh khắc Bạch Bạch buông miệng ...

Bốp!!

Một cú đ.ấ.m nhỏ hạ ngay n.g.ự.c .

Cú đ.ấ.m tuy gây đau nhức, nhưng Thời Dã bay vèo lên trời, lộn vài vòng treo lơ lửng... cành cây. Xung quanh, ánh mắt của đám thuộc hạ đều há hốc mồm vì sốc.

Tiêu ... mất hết mặt mũi ...

Miên Miên thổi nhẹ lên nắm tay nhỏ của .

Cô cực kỳ ghét mấy lớn giữ cách! Mặt cô là bột nhào, ai cũng tự tiện bóp?!

Tô Trần Phi thấy Thời Dã "treo" cây, gật đầu mãn nguyện, lập tức cúi xuống bế Miên Miên lên.

Cùng lúc đó, ở phía bên , Vạn Giai tặng Liễu Việt một cú đá:

DTV

"Cú là để trả cho cái ngày đó."

"Ngày đó" là ngày bà đưa đến địa cung của Liễu Việt, đá một cú tàn nhẫn.

Liễu Việt nhốt trong Thần Nông Đỉnh đến giờ, Lục Lục hành hạ suốt, cơ thể yếu. Bị đá một cái liền phun một ngụm m.á.u, nhưng vẫn ngoan cố hỏi:

"Cô thật sự là Trương Nhược Nhược ... ?"

Vạn Giai hỏi mà phát bực, nhắm mắt thở dài, kể những ký ức từng thấy:

"Phải, là luân hồi chuyển thế của Trương Nhược Nhược. Hôm , đúng là cô bỏ t.h.u.ố.c rượu, nhưng là cho chính cô . Trước đó cô cho uống sẵn giải d.ư.ợ.c, còn bản uống, khi uống rượu hợp cẩn sẽ hết tất cả, để rời ."

"Gia đình cô ép buộc nhiều , nếu tay sẽ cả tộc tróc yêu sư bao vây tiêu diệt . Cha cô bệnh nặng, cô thể ngơ, nên mới nghĩ cách ngu ngốc đó. Đến cả việc đ.â.m một kiếm cũng là cố tình chọc giận, để căm hận mà đau buồn vì cái c.h.ế.t của cô . Giờ hiểu chứ?"

 

Loading...