Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 262

Cập nhật lúc: 2025-12-28 08:08:48
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6faokMMrVx

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dân làng, ngoài Liễu Việt đặc biệt coi trọng là Dịch Dân, ai ai cũng tỏ kính trọng với phận nửa nửa rắn của , hầu như gì xin là đáp ứng. Thế nhưng, mỗi khi hỏi đến , bọn họ luôn hề hề đ.á.n.h trống lảng:

"Thiếu gia Liễu An , đàn ông thì thể suốt ngày tìm . Nào, dẫn săn trong núi nhé?"

Lớn hơn chút nữa, Liễu An cũng chẳng còn hỏi về nữa.

Vì câu trả lời quá rõ ràng.

Phụ nữ trong làng, chỉ cần lời, bỏ trốn hoặc tự sát để giải thoát bản , đều sẽ g.i.ế.c. Có đưa hang rắn, thì hành hạ đến c.h.ế.t biến thành phân bón cho vườn lựu.

Liễu An thường nghĩ chôn gốc cây lựu nào, nhưng dám tới gần.

Tới gần thì ? Mẹ c.h.ế.t , linh hồn bia trấn hồn đè , thể địa phủ chuyển kiếp, cũng thể hiện hình.

Tuy mang dòng m.á.u yêu quái, nhưng thể chất Liễu An còn yếu hơn cả thường, thể phá huỷ bia trấn hồn, cũng đủ sức tìm nơi chôn .

Vậy mà giờ đây, cho , những , mà linh hồn còn hợp nhất với một cây lựu, đang ngay mặt .

Liễu An còn đang ngẩn vì những suy nghĩ , thì cây lựu mặt đột nhiên động đậy.

Rõ ràng gió, mà lá cây nhẹ nhàng rơi xuống má Liễu An, vuốt ve dịu dàng.

Cảm nhận sự đụng chạm đó, Liễu An giật tỉnh , từ khi nào nước mắt tràn đầy gương mặt.

Cậu thì thào: "Mẹ ơi..."

Miên Miên bên cạnh, chớp chớp mắt, tay vô thức sờ lên chiếc bình sứ nhỏ trong túi. Cô bé cũng gặp lắm, nhưng vẫn cơ hội.

Vì thế, nhanh ch.óng giúp Liễu An đoàn tụ với !

Miên Miên siết c.h.ặ.t nắm tay nhỏ xíu, bước đến bên cây lựu, giẫm mạnh lên bia trấn hồn gốc cây.

DTV

Cú đạp chứa đầy linh lực khiến bia đá lập tức vỡ vụn, các phù chú đỏ đó tan biến, hiệu lực trấn hồn chấm dứt. Cây lựu run lên dữ dội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-262.html.]

Miên Miên tiếp tục quăng sợi câu hồn tỏa, lâu , một bóng dáng mờ ảo của phụ nữ hiện mặt Liễu An.

Đó là một phụ nữ khuôn mặt tròn nhỏ nhắn, chằm chằm Liễu An lâu, khẽ thở dài.

"Mẹ ơi!" Vừa thấy bóng dáng , nước mắt Liễu An trào kìm .

Biết bao đêm thao thức, luôn mơ thấy . Giờ phút , cuối cùng cũng thấy bà bằng xương bằng thịt, dù chỉ là hồn ảnh.

Không mặt , Liễu An vội lau nước mắt, cố gắng nở một nụ . Cậu mang nhiều nét giống Liễu Việt, lúc càng giống, nhất là hai chiếc răng nanh nhọn hàm .

chỉ khẽ thở dài, giọng xa xăm đầy buồn bã:

"Có lẽ... con nên sinh ."

Nụ của Liễu An lập tức cứng , mắt mở to kinh ngạc.

Người hằng mong mỏi, cuối cùng gặp , rằng... lẽ nên tồn tại? Tại chứ? Tại như thế?

Biểu cảm bàng hoàng của in rõ trong ánh mắt phụ nữ. Bà nhíu mày, mím c.h.ặ.t môi :

"Sự đời của con... điều mong . Và giờ đây, linh hồn ràng buộc với cây lựu , thể nối duyên phận con cùng con nữa."

Liễu An cụp mắt, im lặng.

Miên Miên bên cạnh, vẻ mặt đầy nghi hoặc. Những gì cô thấy đang diễn giống với kết quả cô từng bói .

Rõ ràng Liễu An và duyên phận mà, thậm chí còn thiết cơ mà. Vậy tại những lời đó? Còn bảo Liễu An nên sinh ?

Miên Miên nghĩ, nếu là câu đó... thì chắc cô sẽ buồn lắm lắm. Khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng chốc sụp xuống, tay ôm n.g.ự.c.

Không nghĩ như thế! Nghĩ đến thôi là tim đau mất ...

 

Loading...