Tại Thần Nông thể nếm bách thảo mà c.h.ế.t? Không chỉ vì thần khí như nó bảo vệ, mà còn vì ông sinh mang sứ mệnh đó. Là thủ lĩnh của một bộ tộc phàm nhân, cơ thể ông trời ban cho từ đầu khác biệt, vì ông gánh sứ mệnh vì đời thử t.h.u.ố.c.
"Thật ?" Miên Miên đạt , liền vui sướng đến mức ợ một cái rõ to
"Vậy bọn tớ ngoài chứ?"
Cô bé mừng đến nỗi giọng cao v.út lên mấy quãng, trở vẻ lanh lợi thường ngày.
Hồi ở bữa tiệc trong làng, cô từng ăn mấy món chất độc, mà vẫn tỉnh táo như thường, cũng là vì thể chất trúng độc.
"Đương nhiên là . ngoài... nhóc đặt cho một cái tên." Khí linh trôi đến sát mặt Miên Miên, mắt đối mắt, nghiêm túc .
Miên Miên đang háo hức ngoài, nghĩ đến đặc điểm của Thần Nông Đỉnh, bèn nghiêm túc gật đầu:
"Tớ tên là Miên Miên, tên là... Lục Lục, ạ?"
Khí linh: ...
Cái gì trời?
"Không ! Tên hời hợt quá, chẳng chút nào. Đổi tên khác !" Khí linh bắt chéo chân giữa trung, tỏ vẻ hài lòng.
"Ơ... ? Miên Miên với Lục Lục, dễ thương mà..."
Miên Miên càng lúc càng ấm ức. Từ lúc nhốt đến giờ, cô luôn gồng tỏ mạnh mẽ, dám . Trong lòng thì lo sợ cực độ, chỉ sợ sẽ c.h.ế.t thật.
Giờ thì sắp ngoài , thế mà khí linh còn gây khó dễ nữa. Nước mắt kìm nữa, bờ môi cong lên, mắt ngân ngấn.
"Lúc nãy bảo ăn hết cỏ độc là sẽ cho bọn tớ ngoài... giờ bắt tớ đặt tên nữa..." Vừa , Miên Miên nức nở, uất ức : "Bạn của tớ, Bạch Bạch , Đại Hoàng, Tiểu Hoàng... cũng đều do tớ đặt tên mà! Mấy bạn bao giờ chê hết!"
Khí linh ngờ bé con mặt là thật sự.
Những giọt nước mắt trong veo như pha lê rơi lộp bộp, rơi thẳng xuống thể khí linh. Khí linh mím môi, từ những giọt nước mắt , nó cảm nhận sự lo lắng, sợ hãi và cả nỗi tự trách sâu sắc của Miên Miên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-255.html.]
Cái nụ tươi tắn lúc kéo áo khoe bụng với nó... hóa chỉ là giả vờ để khiến khác lo lắng?
Từ tới giờ, từng ai trong Thần Nông Đỉnh.
Khí linh hậm hực lưng , chổng m.ô.n.g về phía Miên Miên:
"Được , đúng là con nít thì phiền phức thật. Nói là , rầu c.h.ế.t! Lục Lục thì Lục Lục !"
Nó vỗ tay cái "bộp".
Còn Miên Miên, lúc mắt đẫm lệ mờ mịt, chỉ cảm thấy khung cảnh xung quanh đột nhiên đổi. Rồi cô thấy khuôn mặt lo lắng của cháu trai thứ bảy, cháu thứ bảy của cô.
"Cháu trai thứ bảy!" Thấy , Miên Miên ấm ức , mừng rỡ vì sắp ngoài
"Chúng sắp ngoài ! Lục Lục sẽ đưa chúng !"
Tô Trần Phi thì sững , "Lục Lục" là ai. Dù cũng thấy .
Chỉ là thấy Miên Miên gọi với vẻ mặt rưng rưng như sắp , ngay đó tươi hớn hở, khiến vô cùng xót xa. Anh vội vàng xổm xuống, nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô bé:
"Giỏi lắm bà cô nhỏ! Chúng sắp ngoài ! Tuyệt quá trời! Ra thì cùng cho con rắn thúi một bài học, cho nó hoa vì mà đỏ, chịu ?"
"Chịu luôn!" Miên Miên nghiêm túc siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m nhỏ: "Đánh cho nó toi đời luôn! Ợ-"
Miên Miên ăn no đến mức ợ một cái thật to.
Tô Trần Phi giật , cúi xuống bụng Miên Miên.
DTV
Trời hè, cô bé chỉ mặc một lớp áo mỏng. Bình thường bụng chỉ lộ một chút tròn tròn đáng yêu, nhưng bây giờ thì... phồng căng lên như cái trống con, trông chẳng khác nào ăn một mâm đầy đồ ăn.
Chẳng lẽ lúc nãy bà cô nhỏ biến mất là ăn gì đó? ... cô đang nhốt trong một cái đỉnh cơ mà, ăn cái gì chứ?
-