Thôi Quắc cạnh khỏi nghĩ thầm: "Lẽ nào bé con thật sự bách phát bách trúng?"
Ông đưa hồn Tô Trần Phi về. Miên Miên tiếp tục câu hồn nữa.
Cứ thế suốt mười , nào Miên Miên cũng thành công tuyệt đối.
Thôi Quắc rốt cuộc gật đầu hài lòng. Với năng lực , dù gặp kẻ vật chắn hồn, xác suất thành công của Miên Miên vẫn cao.
Những oan án chất chồng suốt cả trăm năm, cuối cùng cũng hy vọng giải quyết .
Chỉ tiếc là... ông thể ghi chức danh âm sai cho Miên Miên.
Thôi Quắc đang nghĩ , cúi đầu — thì thấy bên cạnh tên Tô Miên Miên trong Sổ Sinh T.ử tự xuất hiện dòng chú thích:
Tô Miên Miên (Âm sai)
Thôi Quắc giật .
Ông vốn thể tự phong cho Miên Miên chức âm sai, mà sổ Sinh T.ử ... tự động công nhận?!
Dù cũng là phán quan đầu địa phủ, Thôi Quắc nhanh ch.óng lấy bình tĩnh. Ông tháo thẻ lệnh bên hông xuống, đưa cho Miên Miên:
"Cháu học cách câu hồn, cũng cách tách hồn . Chú tặng cháu thêm một thẻ lệnh, để cháu thể dẫn đường đến địa phủ giao trả hồn phách."
Nghĩ ngợi giây lát, ông thêm:
"Cháu cũng thể gọi những quỷ sai khác giúp đỡ, ví dụ như Diêu Tiền. Chú ở dương gian quá lâu , giờ địa phủ. Cháu nhớ cẩn thận."
"Vâng ạ." Miên Miên ngoan ngoãn gật đầu, thu lấy thẻ lệnh, đang định kỹ chữ "Thôi" khắc mặt lệnh thì... Bàn tay lớn lạnh lạnh bỗng xoa lên đầu cô bé.
Miên Miên kinh ngạc ngẩng đầu, nhưng kịp rõ mặt Thôi Quắc, biến mất .
Sáng hôm .
Miên Miên vẫn còn ngái ngủ, thì thấy tiếng Tô Trần Phi dồn dập bên tai:
"Bà cô nhỏ! Bà cô nhỏ!?"
Miên Miên dụi mắt, lồm cồm dậy, thấy cháu trai thứ bảy lo lắng đang chằm chằm, liền chớp mắt hỏi:
"Sao cháu trai thứ bảy? Sao cháu sợ dữ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-234.html.]
Tô Trần Phi run run chỉ tay cô:
"Cái... cái móc trong tay cô là gì ạ!?"
Anh vốn định đ.á.n.h thức bà cô nhỏ, nhưng mà hình ảnh cây móc quá ám ảnh! Tối qua mơ thấy địa phủ, mơ thấy phán quan, còn thấy bà cô nhỏ câu hồn luôn! Rồi còn chuyện âm sai gì gì đó...
Mở mắt còn hồn, thì thấy... cái móc đang trong tay thật.
Sao mà hoảng cho !?
Nghe xong lời , Miên Miên cúi đầu tay .
Quả nhiên, cô đang cầm một sợi xích sắt, đầu xích là cái móc nhỏ như vuốt mèo, đang đung đưa bên mép giường.
Miên Miên vung nhẹ móc câu, nhớ chuyện tối qua, giơ cho cháu trai thứ bảy xem:
"Cái là Câu Hồn Tỏa đó- Chú Thôi đưa cho Miên Miên. Tối qua con còn đồng ý cho Miên Miên tập luyện nữa mà!"
Tô Trần Phi: !!!
Trời đất quỷ thần ơi, tối qua mơ!?
Anh thật sự thấy phán quan thiệt!? Bà cô nhỏ cũng thật sự ... âm sai!?
Vậy ai mà dám chọc giận bà cô nhỏ... chẳng là... "câu hồn liên tục tới c.h.ế.t" luôn !?
DTV
Ơ nhưng mà... nghĩ thì ... kích thích thật đó nha!?
"Tối qua hình như bà cô nhỏ cái móc dùng để gì đúng ?" Tô Trần Phi tò mò hỏi: "Là để câu hồn ai ?"
Miên Miên thế, nghiêm túc đáp:
"Có nhiều hồn đấy. Miên Miên là ai , chỉ là ban ngày tiện câu thôi."
Ban ngày máy , nếu cô bé gần ai mà đó "lăn c.h.ế.t" thì sẽ kỳ lắm, chắc chắn khiến sợ phát khiếp. Tốt nhất vẫn là đợi trời tối.
Thực , hôm qua lúc nhận Câu Hồn Tỏa là thể bắt đầu nhiệm vụ luôn , nhưng chắc tại Phán quan Thôi chỉ hiện lên trong mơ, nên khi dặn dò xong thì Miên Miên ... ngủ mất. Thế là chẳng kịp gì cả.
Vậy nên, nhiệm vụ câu hồn đành để tối nay tiếp tục. Hơn nữa, cũng cẩn thận, vì những cần câu hồn đều là mấy mà quỷ sai từng nhiều thất bại khi hành sự.