Rõ ràng ban nãy còn ở đó mà giờ hiện ?
Cháu trai thứ bảy ngủ vẫn chẳng yên . Ban đầu thẳng thớm, giờ lăn thành sấp, tay còn đặt lên cái bụng nhỏ của cô bé.
"Cháu trai thứ bảy đau ạ?"
"Không , chú Thôi ở đây mà. Cứ yên tâm luyện tập." Thôi Quắc gật đầu bảo đảm.
Miên Miên liền sang giường, lo cháu trai thứ bảy giận, liền cất giọng mềm xèo gọi:
"Cháu trai thứ bảy - cháu trai thứ bảy - Miên Miên sắp câu hồn cháu nha!"
Giọng bé mềm như bánh mochi, non nớt cực kỳ.
Đang ngủ say, Tô Trần Phi bỗng thấy Miên Miên gọi .
Lông mi khẽ rung, lờ mờ trả lời:
"Ừm? Bà cô nhỏ thế ạ?"
"Cháu trai thứ bảy, cháu tỉnh . Cháu thể giúp Miên Miên một việc , cho Miên Miên tập câu hồn chút nha-"
Tô Trần Phi còn tỉnh hẳn, chẳng rõ mấy chữ "câu hồn" gì đó, chỉ lẩm bẩm:
"Được mà... Bà cô nhỏ gì cũng , cháu trai thứ bảy luôn ủng hộ Bà cô nhỏ -"
Được sự đồng ý, Miên Miên liền bắt đầu vung móc lên.
Thôi Quắc bé con nghiêm túc hẳn , nghĩ rằng việc còn phụ thuộc xác suất nữa, bèn :
"Lần đầu thành công cũng bình thường, chúng cứ luyện dần."
"Dạ -" Miên Miên đáp lời ném móc .
Trên giường, Tô Trần Phi mở mắt một tí thì... đột nhiên cảm thấy nhẹ bẫng, kéo lên trung, ... chẳng hiểu phắt dậy!
Trong mắt Thôi Quắc thoáng chấn động.
Ngay cả hai âm sai lão luyện là Hắc Bạch Vô Thường cũng luyện mãi mới đạt xác suất câu hồn 100%. Vậy mà bé Miên Miên một đứa trẻ thành công ngay từ đầu tiên?
Thế giới còn chuyện lạ hơn ?
Tô Trần Phi giờ thì tỉnh hẳn.
Và phát hiện bà cô nhỏ đang cùng một đàn ông mặc đồ đỏ, mặt mũi nghiêm nghị, ánh mắt sắc lạnh. Mà khắp căn phòng thì rợp ánh sáng xanh âm u như trong phim kinh dị.
Y như thể... y như thể c.h.ế.t !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-233.html.]
Tô Trần Phi hốt hoảng:
"Bà cô nhỏ, đây là cái gì thế!? Chúng ... chúng là c.h.ế.t chứ!?"
Miên Miên lắc đầu thật nhanh:
"Không , cháu trai thứ bảy đừng sợ! Không c.h.ế.t . Đây là phán quan Thôi Quắc của địa phủ, chú đang dạy Miên Miên cách câu hồn á. Xin nha, lúc nãy chắc cháu trai thứ bảy rõ lời Miên Miên -"
Tô Trần Phi: "???"
Anh nhóc ngơ ngác như gà mắc mưa.
Phán quan? Phán quan địa phủ thật đó hả? Còn đang dạy bà cô nhỏ... câu hồn!?
Cái quỷ gì trời!?
Câu hồn chẳng là việc của quỷ sai ? Bà cô nhỏ chẳng lẽ... sắp thành quỷ sai thiệt !?
Miên Miên thấy Tô Trần Phi mặt ngơ như ngốc, chút lo lắng, sang hỏi Thôi Quắc:
"Chú Thôi ơi, cháu trai thứ bảy của cháu... câu hồn xong thì đần ạ? Làm bây giờ? Cháu cháu trai thứ bảy đần !"
Thôi Quắc đáp bình thản:
"Có thể là dọa. Hồn phàm trần khi thấy thường tự nhiên cảm thấy sợ hãi."
Dù thì ông cũng là phán quan. Không chút khí thế lạnh lùng, cạnh Diêm Vương việc ?
Tô Trần Phi lúc mới tiếp nhận hiện thực.
Anh thử chạm mấy đồ vật xung quanh, phát hiện tay xuyên qua , mắt tròn xoe:
"Vậy giờ cháu là hồn á!? Bà cô nhỏ đang tập ... âm sai hả?"
"Không , Miên Miên quỷ sai, chỉ là âm sai để giúp chú Thôi thôi." Cô bé giải thích rõ ràng.
Tô Trần Phi liếc Thôi Quắc mấy .
Sao kiểu gì cũng thấy mặt lạnh như băng, ánh mắt như thể thể "xử " tại chỗ, rùng .
"Vậy... còn gì cháu giúp ?"
"Ừm." Thôi Quắc đáp gọn, phất tay đưa hồn Tô Trần Phi về xác, bảo Miên Miên tiếp tục thử luyện.
Lần , Miên Miên vung câu hồn tỏa , thành công ngay lập tức — một cú trúng đích, hồn và xác tách .
DTV