Ông kể rõ đầu đuôi sự việc, im lặng giây lát, tiếp:
"Chúng là thần mang vị trí phong thần, thể tùy tiện ở dương gian. Mà giờ dương gian cũng chẳng còn mấy ai thể lo liệu chuyện . Chỉ thể nhờ cậy cháu thôi."
Miên Miên lặng lẽ lắng , ghi nhớ tất cả cái tên mà Thôi Quắc chỉ . Số trùng khớp với những linh hồn mà cô bé từng thấy những đáng lẽ còn tồn tại nữa.
"Dạ ạ, Miên Miên đến đây là để việc mà." Cô bé gật đầu chắc nịch, chợt nhớ tới những bia trấn hồn trong vườn lựu, ánh mắt lo lắng:
"Vẫn còn nhiều linh hồn nhốt trong vườn lựu, Miên Miên cũng cứu họ nữa."
Nghe , Thôi Quắc khẽ thở dài:
"Địa phủ giờ xử lý việc quá chậm, lẽ đến lúc đổi . Những linh hồn cháu nhắc đến, chắc đều ở trang ."
Soạt quyển Sổ Sinh T.ử tự lật, là cả một trang dài, nhiều tên tới mức lật mãi hết.
"Toàn là những c.h.ế.t oan, mà âm sai tìm hồn phách của họ." Thôi Quắc trầm giọng.
"Nhiều quá ..." Miên Miên ngó nghiêng mớ tên, thể nhớ hết.
Bỗng cô bé nhớ đến ba hồn ma mà gửi xuống địa phủ: hai con ác quỷ một lớn một nhỏ và cả mèo Nhu Mễ:
"Ba con ma mà Miên Miên đưa xuống giờ ạ?"
"Hai ác quỷ đang chịu tội địa ngục. Còn mèo con... đang chờ luân hồi." Thôi Quắc đáp.
DTV
"Nó vốn nên đầu t.h.a.i , nhưng dương gian giờ ai sinh con cả. Không nó chờ đến bao giờ mới chuyển kiếp."
Miên Miên đầu chuyện địa phủ quá tải. đến cả vị phán quan Thôi Quắc cũng như , khiến bé con cau mày, đầy trăn trở.
Suy nghĩ mãi vẫn nghĩ cách, cô bé khẽ thở dài:
"Hầy... xin chú Thôi nhé, Miên Miên cũng nghĩ cách nào để giúp ..."
Thôi Quắc bé con đang ỉu xìu như cục bột, ngón tay thon dài khẽ động, xoa đầu cô bé một cái.
cuối cùng vẫn kìm . Ông rút từ tay áo một sợi dây, đưa cho cô bé:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-232.html.]
"Tiểu Miên Miên, cái ... cho cháu."
Miên Miên sợi dây là gì, theo phản xạ liền đưa tay sờ chiếc túi nhỏ đeo bên hông, định bụng nếu tặng đồ thì cũng quà đáp lễ mới . mà... sờ mãi thấy túi .
"Ơ, túi nhỏ của Miên Miên mất ?" Cô bé trái, ngó tìm quanh.
"Giờ cháu đang là hồn thể đó." Thôi Quắc bé con ngơ ngác mà mềm lòng, giọng dịu ,
"Sợi dây gọi là Câu Hồn Tỏa, đưa cháu dùng. Tương đương với việc mặt địa phủ mời cháu âm sai."
Miên Miên từng qua chuyện " âm sai" .
Đó là khi địa phủ thiếu , nên sẽ chọn một phàm giúp đỡ. Họ vẫn sống cuộc sống bình thường ở dương gian, nhưng khi việc thì hồn sẽ rời khỏi xác để xử lý. Làm thì tích âm đức.
Chỉ điều... cũng rủi ro. Nếu nhiệm vụ quá khó, hồn về thể xác thì sẽ xảy chuyện lớn.
"Miên Miên ạ?" Bé con lo lắng.
Theo như lời nhà họ Tô dạy, chuyện nhiệm vụ , coi như là Miên Miên "công việc" .
"Thử xem ." Thôi Quắc lấy b.út lông , định thêm chữ tên Miên Miên trong sổ Sinh Tử... nhưng mãi mà nét mực hề thành hình.
Ông ngạc nhiên.
Đứa nhỏ ... thể địa phủ "tuyển dụng"? Vậy sợi Câu Hồn Tỏa , xài ?
Thôi Quắc vẫn đưa sợi dây cho Miên Miên.
Miên Miên nhận lấy, chằm chằm đầy tò mò. Phía đầu dây là một cái móc nhỏ, đầu móc nhọn hoắt như móng vuốt mèo.
"Cái dùng ạ?" Bé con lễ phép hỏi.
Thôi Quắc nhẹ tênh:
"Chỉ cần nhắm cháu câu hồn, ném móc là . Kìa, ngay phía kìa, thử xem nhé?"
Miên Miên theo ánh mắt của Thôi Quắc, thì là... thấy chính và cháu trai thứ bảy Tô Trần Phi đang ngủ say giường!