Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 220

Cập nhật lúc: 2025-12-27 00:22:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Còn những phụ nữ đang việc thì mang vẻ mặt vô cảm, chỉ liếc qua một cái về việc như cũ, như thể chuyện gì.

"Các cháu đang ?" Một giọng vang lên, là Dịch Dân từ trong một ngôi nhà bước , hỏi Miên Miên.

Miên Miên đáp, giọng trong trẻo như chuông bạc:

"Cháu tham quan ạ."

"Vậy ?" Dịch Dân nhẹ: "Tham quan cũng . Dù làng tụi chú hẻo lánh, nhưng quy hoạch , nhà nào cũng lầu riêng. Mọi đang cố gắng xây dựng cuộc sống khấm khá hơn. À, mạng Internet mới kéo về đó, cũng tốn ít công sức."

[Anh trưởng làng sai, làng sạch sẽ gọn gàng thật. Người cũng đông đúc, sống động hơn cái làng nhiều. ]

[ các thấy lạ ? Người sân bay đón là nam giới, chẳng thấy bóng dáng phụ nữ cả. ]

[Nói mới nhớ, lúc nãy Miên Miên tham quan nhà cũng chẳng thấy cụ già mấy bà bác tán gẫu mấy mà làng nào cũng . ]

[Giờ các , mới thấy đúng là chút kỳ quặc... ]

[Ê, mạng bên giật quá! Hình ảnh cứ mãi chẳng trơn tru gì cả. ]

DTV

[Làng hẻo lánh thì tín hiệu yếu là chuyện bình thường mà. ]

Lúc , đạo diễn Hồ đang theo dõi dãy màn hình, cũng phát hiện tín hiệu phát trực tiếp lag liên tục. ông TA vẫn bình tĩnh, ha hả gọi điện cho Tô Trần Cẩn.

"Cháu yêu quý , thể cử thêm sang hỗ trợ ? Tín hiệu ở đây kém quá, ảnh hưởng nghiêm trọng lắm."

Bên là trợ lý của Tô Trần Cẩn máy, trả lời dứt khoát:

"Đã cho đặt bộ khuếch đại tín hiệu , đạo diễn Hồ cứ yên tâm."

Nhận sự đảm bảo từ nhà tài trợ, đạo diễn Hồ cũng an tâm tiếp tục theo dõi.

Lúc , Dịch Dân sang hỏi Miên Miên:

"Cháu gái ăn lựu ? Chú dẫn hái nha?"

Miên Miên thì vui vẻ gật đầu:

"Dạ ạ, chúng hái lựu!"

Mấy nhóc con xếp hàng ngay ngắn, theo Dịch Dân ngoài làng.

Đội trưởng vệ sĩ lập tức cử 5 theo sát bảo vệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-220.html.]

Lựu trồng ở phía tây ngôi làng, nơi một khu vườn lớn. Lựu cây đỏ mọng như m.á.u, từng quả căng tròn như nứt , đúng là mùa bội thu.

Dịch Dân hái mấy quả, đưa cho bọn trẻ:

"Nào, chú mời các cháu ăn thử!"

Mỗi quả lựu to gần bằng đầu bọn trẻ, khiến ai nấy đều ngạc nhiên.

Cố Du Du ôm lựu lòng, nghĩ đến vị ngọt thanh của nó, tươi như hoa:

"Cảm ơn chú ạ!"

Tới lượt Miên Miên, Chử Diệc nhanh tay nhận lấy quả lựu từ tay Dịch Dân:

"Để cầm giúp cô ."

Trạch Trạch và Cố Du Du tròn mắt, bọn họ nghĩ đến việc "cầm giúp"? Hai cái trán nhỏ nhăn , vẻ vui.

Dịch Dân bật :

"Haha, nhóc ngoan quá, quan tâm. Vậy giờ hái xong , các cháu tham quan luôn vườn lựu ?"

Miên Miên gật đầu:

"Dạ, cháu xem thêm ạ."

Thế là Dịch Dân dẫn Miên Miên dạo quanh vườn lựu.

"Lựu của làng chú trồng bằng loại phân bón đặc biệt, thành phần là bí quyết riêng của làng, nhưng đảm bảo ăn là ngọt lịm. Gần đây thấy livestream bán hàng, đạo diễn Hồ thể giúp chút ? Nếu giúp quảng bá thì , chứ đến mùa thu hoạch, chuyện vận chuyển ngoài phiền phức."

Câu nào câu nấy, như thể Dịch Dân thật sự đang lo cho dân làng, là một trưởng làng tận tụy với công việc. ...

Miên Miên đang phía ông , bỗng giơ tay che mặt.

Ánh mắt cô bé hiện rõ sự khó chịu và bất an.

Bởi vì... cả khu vườn lựu , gì đó sai.

Những phiến đá phẳng to rải rác đất, trong con mắt mở "thiên nhãn" của cô bé, đều đang bốc lên từng làn hắc khí cuồn cuộn.

Không chỉ thế từng bước chân di chuyển, lưng cô bé vang lên những tiếng xào xạc kỳ lạ, như thể thứ gì đó đang lặng lẽ bám theo họ...

 

Loading...