Miên Miên vội vàng lấy dây thừng trong túi nhỏ :
"Trói tên dùng bùa ẩn giấu ở đây !"
Sợi dây buộc c.h.ặ.t, kẻ canh gác treo lên cây, miệng cũng bịt kín.
Làm xong việc, cả nhóm cửa hang động.
Vừa ở đó, đồng loạt bịt mũi . Một mùi hôi khủng khiếp từ trong hang lan tanh mùi m.á.u, như mùi xác thối phân hủy từ lâu.
Tô Trần Phi suýt nữa thì nôn nữa.
Vì mùi quá khó ngửi, Miên Miên liền lấy từ trong túi mấy chiếc khẩu trang, phát cho mỗi một cái. Có khẩu trang , mùi ghê tởm cuối cùng cũng chặn .
Trong hang ánh sáng mờ mờ, sâu trong chỉ thấy là bức tường đá.
Tô Trần Phi ngẩn , còn đang thắc mắc chuyện gì đang diễn thì thấy Miên Miên nhón chân, chỉ một phiến đá nhô phía : "Ở đây, cơ quan đó, ấn một cái là ."
Chử Kỳ đưa tay ấn , phiến đá lún trong tường, và bức tường đá liền mở .
Là một cánh cửa cơ quan!
Tô Trần Phi kinh ngạc: "Không ngờ thời đại mà vẫn còn mấy chỗ như thế !"
Sau cánh cửa là lối xuống, bộ lót gạch, leo xuống theo cầu thang thắp đèn dầu lờ mờ, đủ để thấy đường chân.
Bước trong, thể thấy nhiều viên gạch vỡ, vết tích tường cổ xưa.
Căn phòng giống như một căn nhà phụ trong kiến trúc xưa, phía còn cả xà gỗ, kỹ sẽ thấy nhiều chỗ gỗ mục nát. Bước khỏi phòng nhỏ là hành lang dài hun hút.
"Đây là một ngôi cổ mộ." Chử Kỳ lạnh lùng : "Không ngờ trong núi một ngôi mộ cổ."
Tên buôn đưa bọn trẻ mộ cổ để gì chứ?
Trong khi Chử Kỳ còn đang suy nghĩ, Miên Miên nhấc bước chân nhỏ sâu hành lang. Hóa nơi đầy đá trong dự đoán của cô bé hang núi, mà là phần đá lát của ngôi mộ cổ thời xưa.
Mẹ cũng từng dạy Miên Miên về cấu trúc mộ phần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-151.html.]
Cô bé cố gắng nhớ những gì từng , cứ thế men theo lối , nghĩ: "Phía chắc là tiền thất (phòng đầu tiên trong mộ cổ) đó!"
Khi đến nơi, Miên Miên , cho tay túi lục lọi, lấy mấy nén nhang cùng một ít vàng mã, châm lửa đốt nền đất.
"Bà cô nhỏ, bà cô đang gì ?"
Tô Trần Phi tò mò hỏi. Họ đến đây để cứu mà, tự nhiên đốt vàng mã?
"Vì vô tình bước nhà mà." Miên Miên đốt tiền vàng : "Dù là để cứu thì cũng nên xin chủ nhà chứ. Không ai thích lạ mời mà đến nhà cả."
Sau khi đốt xong vàng mã, Miên Miên chia nhang cho từng , bảo họ thành tâm thắp nhang tiền thất.
Trong lúc Miên Miên lẩm nhẩm khấn xin chủ mộ lượng thứ, làn khói nhang bất ngờ bay thẳng tắp lên trời, xuyên qua trần của tiền thất.
"Bay thẳng luôn kìa?"
DTV
Miên Miên ngẩng mặt lên, gương mặt nhỏ trắng trẻo trông vô cùng dễ thương,
"Vậy là bác đồng ý nha, tụi con cứu đây ạ."
Nói xong, cô bé cúi chào một cái, dẫn tiến tiền thất.
Đi qua tiền thất, vòng qua các phòng chôn đồ tuỳ táng, sẽ đến gian phòng chính đặt quan tài. Xét theo quy mô của mộ phần, chủ nhân hẳn là giàu, nếu thì thể xây dựng quy mô lớn đến thế.
Chỉ khi qua tiền thất, cả nhóm mới bắt đầu thấy âm thanh.
Đây là tiếng trẻ con , và cả một giọng quen thuộc như là Phó Khả Khả.
"Cậu tay sai cho đây? Không thì đem cho lũ dơi đó!"
Giọng Phó Khả Khả đầy đắc ý:
"Bây giờ giỏi hơn Tô Miên Miên nhiều , hả?"
Lần theo tiếng , Miên Miên vòng qua hành lang, tiến một căn phòng.
Bên trong mộ thất, tất cả vật phẩm tùy táng lấy sạch. Có năm sáu đứa trẻ nhốt trong đó. Đứng mặt Phó Khả Khả chính là Lý Dương, bé nhỏ mím môi c.h.ặ.t, một lời.