Khi cả nhóm Miên Miên rời , trong phòng hậu cần của tổ chương trình trong làng, phó đạo diễn đang gọi điện thoại.
"Vâng, mới sắp xếp trận pháp xong , đảm bảo thể hút hết vận may của mấy ngôi , , cảm ơn ngài khen ngợi, cảm ơn, xin ngài nhất định nhớ cân nhắc cho viên Trường Sinh Đan nhé!"
Ánh mắt phó đạo diễn lộ vẻ tham lam, cả thần thái cũng đầy cuồng nhiệt.
DTV
Vào đến trong núi, khi xác định xung quanh khác, Miên Miên mới dừng .
"Chúng cũng bay nhé?"
Tô Trần Phi , sững :
"Hả? Chúng cũng bay á?!"
Miên Miên gật đầu:
"Ừ đó, chim sẻ bay nhanh lắm, bộ thì chậm quá."
Cha con nhà họ Chử gì, chỉ yên lặng Miên Miên.
Dưới ánh mắt của ba , Miên Miên lấy từ túi nhỏ một thanh kiếm to gần bằng lòng bàn tay cô bé.
Lưỡi kiếm sáng lấp lánh, ánh nắng phản chiếu vô cùng rực rỡ và mắt.
Miên Miên niệm chú, thanh phi kiếm lập tức to dần lên, càng lúc càng lớn, đến khi đủ để ba lớn lên thì mới dừng .
Tô Trần Phi sững sờ! Bà cô nhỏ thật sự phi kiếm giống trong tiểu thuyết tu tiên á?!
Trước đây đều đoán bà cô nhỏ đến nhà họ bằng cách nào, nghĩ là truyền tống trận gì đó, giờ xem là cô bé bay tới thật !
Tô Trần Phi kinh ngạc đến mức nét mặt trở nên kỳ cục, nhưng cha con nhà Chử chỉ đồng t.ử co , còn vô cùng bình tĩnh.
Vì thế, Tô Trần Phi thấy cũng tiện đó há hốc mồm, bèn ho khan hai tiếng, giả vờ bình tĩnh:
"Hừm hừm, bà cô nhỏ của vốn lợi hại như mà, ha ha ha ha... Chút nữa lên, nhớ đừng hét lên nhé, thì chắc chắn hét ."
Miên Miên nghiêng đầu hỏi:
"Thật đó cháu trai thứ bảy? Cháu gan dữ ?"
Tô Trần Phi câu cho khí thế bừng bừng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-149.html.]
"Tất nhiên! Cháu trai thứ bảy của bà cô nhỏ từng đóng cảnh treo bên vách núi mà hét một tiếng đó!"
Anh về đầu đóng phim, diễn một cảnh nhảy xuống vực.
"'Treo ' là gì ?"
Miên Miên tò mò hỏi, lập tức vẫy tay gọi ba :
"Mọi lên phi kiếm , Miên Miên sẽ dán bùa dính và bùa định cho mấy , để dính c.h.ặ.t phi kiếm, thôi ngã xuống là thành bánh thịt luôn đó."
Khi cô bé , con chim sẻ nhỏ đang đầu cô, đôi mắt bé tí bằng hạt đậu mấy lớn tò mò.
Chử Diệp và Chử Kỳ là đầu tiên leo lên phi kiếm, xuống.
Ánh mắt hai cha con cũng chút phấn khích, lên phi kiếm là Miên Miên dán cho hai lá bùa. Cuối cùng là Tô Trần Phi, lên giải thích:
"Treo là buộc dây , để bay qua bay giữa trung đó, khó lắm, ai cũng ."
Lúc , Miên Miên dán xong hết bùa cho ba hành khách, đang kiểm tra cuối:
"Mọi thử coi, chân nhấc khỏi phi kiếm đúng ?"
Chử Diệp thử nhấc chân, phát hiện đúng là nhúc nhích , bèn đáp :
"Ừ."
Miên Miên lúc mới hài lòng, dán thêm bùa ẩn cho mỗi :
"Giờ thì ngoài thấy tụi , chỉ những dán bùa ẩn mới thấy thôi. Tiểu Ma, dẫn đường nha, đừng sợ."
Chim sẻ nhỏ đang bay loạn xung quanh, Miên Miên thì an tâm kêu "chíu chíu!!"
Phi kiếm chở hai lớn, hai đứa nhỏ, từ trong rừng núi từ từ bay lên.
Chim sẻ nhỏ bay phía , líu lo dẫn đường, từ trong rừng núi, nhiều chim sẻ khác cũng bay , còn các loài chim khác. Có vài con lông sặc sỡ đến mức khiến Tô Trần Phi kinh ngạc:
"Bà cô nhỏ ơi, mấy con chim đều lời bà cô hả?"
Miên Miên đáp: "Không , tụi nó là bạn của Tiểu Ma, Tiểu Ma sợ nhớ nhầm đường nên gọi bạn đến giúp."