[Hu hu hu phim mau theo sát , còn xem bà cô nhỏ nữa cơ hu hu hu. ]
[Không , lúc họ về tiếp tục livestream. Mọi cứ chờ !]
Khán giả buồn khi chia tay bà cô nhỏ, nhưng cô bé đang việc đúng đắn nên chỉ thể rưng rưng vẫy chào. Một bắt đầu bàn luận mạng, liệu nhiệm vụ thành công , các blogger lớn cũng bắt đầu bài.
Một bài blog dài phân tích từ những biểu hiện của Miên Miên khi xuất hiện công chúng: như khả năng xem bói, chiếc túi thần kỳ, sức mạnh kinh ngạc, cây roi quét bay khí...
Sau đó bài còn nghiêm túc phân tích khả năng bọn buôn mang theo v.ũ k.h.í nóng , so sánh sức mạnh giữa hai bên, y như chuyên gia thực thụ.
Phần cuối bài gửi lời chúc , và nhấn mạnh rằng Miên Miên nên phối hợp c.h.ặ.t chẽ với cảnh sát.
Do phân tích hợp lý, bài nhanh ch.óng gây bão, nhiều chia sẻ .
Mà lúc , hai chiếc xe máy cũng dừng bên ngoài đồn công an.
DTV
Chử Kỳ trao đổi vài câu với mấy cảnh sát đang ở , đó trong đồn công an, mãi một lúc lâu mới trở .
Lúc , một bộ đồ rằn ri, còn cầm theo ba bộ nữa:
"Các cũng , bộ tiện cho việc hành động."
Trong phòng đồ của đồn cảnh sát, Miên Miên ngoan ngoãn bộ đồ rằn ri.
Nhìn thấy cháu trai thứ bảy mặc áo dài tay rằn ri mà mặt đầy mồ hôi, cô bé lục trong túi nhỏ một lá bùa mát:
"Cháu trai thứ bảy, đeo cái là nóng nữa ."
Tô Trần Phi gật đầu, bỏ lá bùa túi áo, ngay lập tức cảm thấy mát mẻ hẳn.
"Chúng cái thì cần tranh cái nhà đó nữa."
Bà cháu hai đồ xong khỏi phòng, Miên Miên đưa cho Chử Kỳ một lá:
"Cái cho chú nè, giúp mát. Anh trai thì cần ."
Vốn mệnh của Chử Diệp thiếu hỏa, nhiệt vốn thấp.
Chử Kỳ :
"Còn bao nhiêu bùa nữa ? Chúng sẽ cùng cảnh sát, chia cho họ ít nhé?"
"Còn nhiều lắm."
Miên Miên đưa tay nhỏ thò túi, lôi hơn hai mươi lá bùa mặt các cảnh sát đang bu :
"Vậy đủ ạ?"
Một cảnh sát gật đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-147.html.]
"Đủ , đủ . Đây là bộ đàm, còn cái nữa, Chử , đưa cho ."
Miên Miên nghiêng đầu, nhỏ giọng hỏi cháu trai thứ bảy:
"Đó là s.ú.n.g hả?"
Tô Trần Phi gật đầu:
"Ừ, đúng ."
"Khác với cái ở nhà Miên Miên nha, nhà Miên Miên cái dài hơn cơ."
Miên Miên tò mò chằm chằm, cái ngắn quá, cấu tạo thì giống thôi.
Tô Trần Phi :
"Cái ở nhà bà cô nhỏ lẽ là s.ú.n.g săn truyền thống đấy."
Trong giới huyền môn, việc cất giữ vài thứ khi ẩn cư là chuyện bình thường.
Cảnh sát cũng xe máy cùng họ về làng, chuẩn điều tra chuyện Lý Dương bắt cóc.
Xe máy nhanh hơn mấy loại xe khác, dạo trời cũng mưa, đường khô ráo.
Hai dừng xe ở đầu làng, đúng lúc dân làng đang tụ tập tại đó. Mắt Lý Cao đỏ bừng, dính đầy lá cây và bụi bẩn, giọng khàn đặc:
"Là của , là của , là của ..."
Lý Cao lấy đầu đập gốc cây to ở cổng làng.
Chẳng bao lâu, trán ông rỉ m.á.u.
"Tiểu Phi, Tiểu Chử, mấy đứa về ?"
Mấy dân trong làng nhận Chử Diệp và Tô Trần Phi, kinh ngạc hỏi.
Tô Trần Phi bước xuống xe, giải thích:
"Bà cô nhỏ nhà cháu Lý Dương bắt cóc, nên cố ý để tìm giúp. Người mất tích ở ? Bọn cháu xem."
Lý Cao ngẩn :
"Mấy giúp tìm á?"
Ánh mắt ông nghi ngờ Tô Trần Phi và Chử Diệp, chẳng tin mấy thành phố thể giúp gì.
Hơn nữa, họ còn mang theo cả con nít, cảm giác giống như đang diễn trò, con nít thì giúp gì chứ?