Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 126

Cập nhật lúc: 2025-12-25 15:04:39
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt của Tô Trần Phi sắc như d.a.o.

Chử Diệp cảm nhận điều đó, cúi đầu như thể sợ hãi, nhưng tay càng siết c.h.ặ.t lấy tay Miên Miên.

Cảnh lọt mắt Tô Trần Phi khiến tức điên.

Thằng nhóc Chử Diệp , ngoài mặt thì lạnh lùng ít , bên trong phản nghịch như ai!

Tức giận thì tức, nhưng Tô Trần Phi thể lộ liễu mặt bà cô nhỏ, đành nghiến răng mà :

"Chử Diệp, câu với cha ? Mau buông tay bà cô nhỏ nhà ."

Miên Miên thấy Tô Trần Phi đuổi , liền lên tiếng bằng giọng non nớt:

"Không , Chử Diệp thể buông tay Miên Miên . Cháu trai thứ bảy ngoan, đừng nghịch nữa nha."

Tô Trần Phi nghẹn lời, còn cái gì là " thể buông tay" chứ?

bà cô nhỏ , cũng thể thêm gì nữa, chỉ đành đặt ghế cạnh Miên Miên, móc mồi câu lưỡi câu, nghiêng đầu cô bé chăm chú.

Chỉ một tay thôi thì thật sự khó câu cá, thậm chí thể tự móc mồi lưỡi câu .

Miên Miên câu cá.

cô bé cầm lấy lưỡi câu, nhờ Chử Diệp giúp móc mồi câu.

"Cẩn thận nhé, lưỡi câu sắc lắm đó." Bà cô nhỏ nghiêm túc căn dặn, trông dáng lớn lắm .

Chử Diệp lấy từ trong xô một đoạn giun đất, đáp bằng giọng ngây thơ: "Ừm."

Sau đó, nhanh tay móc giun móc câu, đưa cần phía , mạnh mẽ quăng một cái. Động tác chuẩn, lực tay cũng mạnh, dây câu nhỏ của Miên Miên rơi ngay xuống nước, căng thẳng.

Miên Miên tròn mắt ngạc nhiên: "Anh trai nhỏ giỏi ghê đó nha."

"Cậu giỏi hơn." Chử Diệp thật lòng khen ngợi.

Cậu mà thật sự đang cạnh bờ ao, thể thấy cảnh mặt nước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-126.html.]

Đây là đầu tiên như thế.

Miên Miên lời khen, liền ngẩng khuôn mặt nhỏ lên: "Ừm, vốn dĩ Miên Miên giỏi mà, Miên Miên còn là bà cô nhỏ nữa đó."

Ánh mắt của Chử Diệp dừng Miên Miên, mang theo sự tò mò đúng chất trẻ con: "Cậu là bà cô nhỏ, gọi tớ là trai nhỏ?"

Bên cạnh, Tô Trần Phi lập tức dựng thẳng tai , thật cũng điều .

Trạch Trạch và Lý Dương đều lớn tuổi hơn bà cô nhỏ, mà bà cô nhỏ chỉ gọi riêng Chử Diệp là " trai nhỏ"? Điều khiến trong lòng Tô Trần Phi khó chịu.

Phải rằng ban đầu, việc chấp nhận một bé bánh bao ba tuổi rưỡi là bà cô của , cũng mất kha khá thời gian. Giờ một đứa trẻ quen bỗng trở thành " trai nhỏ" của bà cô nhỏ, chẳng tự nhiên địa vị của thấp thêm một bậc ?

Dưới ánh soi mói của Tô Trần Phi, Miên Miên mở to đôi mắt to tròn như trái nho, chằm chằm khuôn mặt Chử Diệp, ghé sát tai , nhỏ giọng thì thầm:

"Mẹ , những bạn trai trai đặc biệt, nhất định gọi là trai nhỏ. Miên Miên là bé ngoan, luôn lời , dù Miên Miên cũng hiểu tại nữa."

"Khụ khụ!" Một câu khiến Tô Trần Phi suýt nữa sặc nước bọt, ho ngừng.

Bà Tằng dạy dỗ trẻ con kiểu gì chứ? Gì mà " trai thì gọi là trai nhỏ"?

Miên Miên thấy tiếng ho, liền quan tâm hỏi: "Cháu trai thứ bảy, cháu ho ?"

Tô Trần Phi ho xong, lắc đầu: "Không cả."

Anh liếc gương mặt Chử Diệp.

Lúc Chử Diệp đang .

Cậu bé nhỏ với khuôn mặt tinh xảo, khi trông ngũ quan càng thêm rạng rỡ. Đôi mắt phượng hẹp dài, đuôi mắt nhếch lên, lộ vài phần phong thái kiệt xuất trong tương lai.

Phải thật, đúng là Chử Diệp trai. Nhìn qua cha là Chử Kỳ, cũng thể đoán rằng sẽ lớn lên lệch chuẩn.

Tô Trần Phi vẫn cảm thấy ghen.

DTV

"Bà cô nhỏ, nếu như cháu là cháu trai thứ bảy của bà cô, bà cô sẽ gọi cháu là gì?" Tô Trần Phi thử thăm dò.

 

Loading...