Sau khi sự đồng ý của Cố Du Du, Miên Miên lấy một ống tre khác, thoa lên để che mùi hương thu hút bướm.
Không còn ngửi thấy hương thơm nữa, đàn bướm cũng dần bay mất.
Miên Miên còn tiện tay vẽ thêm một tấm "bùa về nhà", để chắc chắn đàn bướm thể bay về đúng nơi chúng thuộc về. Rồi vui vẻ xuống núi, chuẩn nấu cơm.
Tổ chương trình chuẩn sẵn năm khu bếp dã chiến.
Việc nấu cơm đến lượt bọn nhỏ, các lớn bàn bạc phân công.
Ái Tuyết Nhi chủ động :
"Em thấy tay nghề nấu ăn của em cũng lắm, để em nấu nhé?"
Tô Trần Phi xong, tươi nhưng dứt khoát từ chối:
"Thôi khỏi, tiểu công chúa nhà ưa con gái chị, nên cũng thích chị. Đừng dính dáng vô gì, chứ?"
Câu khiến Ái Tuyết Nhi nên tức giận , vì gương mặt tươi của Tô Trần Phi thật sự giống như đang khen khác, chỉ biểu cảm thì khó mà đang ghét bỏ.
Ái Tuyết Nhi hậm hực mang đồ ăn sang khu bếp bên cạnh, bắt đầu xử lý rau dại và nấm hái.
Vì cô và Phó Khả Khả chỉ tìm vài loại rau xanh nên việc xử lý khá đơn giản, chẳng bao lâu dọn xong mâm cơm.
Lúc , mùi thịt thỏ từ gian bếp bên cạnh lan tỏa thơm lừng.
Phó Khả Khả thử một miếng nấm do chính cô bé hái, nhưng loại "rau dương xỉ" đó thì cô bé đụng đến. Lỡ thật sự độc thì ? Vậy nên cô để Ái Tuyết Nhi ăn là đủ, còn cô bé tuyệt đối thể dính độc.
Còn lúc , khi Miên Miên đang chơi với Cố Du Du, mặt cô bỗng hiện một làn khói đen nhỏ. Khói biến thành hình con mèo, kêu "meo meo" vài tiếng với Miên Miên.
Miên Miên xong, gật đầu:
"Miên Miên lo ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-117.html.]
Đây là nghiệp mà Phó Khả Khả tự chuốc lấy, Miên Miên quyết định can thiệp .
Sau khi Miên Miên hứa xong, linh hồn của con mèo nhỏ một nữa trở về bên cạnh Phó Khả Khả.
Cố Du Du thấy những chuyện đó, vẫn đang chơi đồ chơi như bình thường.
DTV
Không xa đó, vẻ mặt Chử Diệp đầy rối rắm đang về phía Miên Miên, khuôn mặt nhỏ nhắn tuấn tú mang theo nét trầm tư hiếm thấy ở trẻ con. Khi Chử Diệp còn đang suy nghĩ thì một bóng dáng nhỏ bé chạy sân, lắp ba lắp bắp gọi: "Miên... Miên Miên."
Miên Miên ngẩng đầu , phát hiện là Lý Dương, liền tươi rạng rỡ đáp : "Ê, tớ ở đây nè."
Lý Dương cầm ba xiên kẹo hồ lô trong tay, đưa xiên đầu tiên cho Miên Miên: "Cho... cho ."
Cậu bé vẫn quen với việc chuyện.
Miên Miên thấy kẹo hồ lô, liền nhớ tới vị chua chua ngọt ngọt của nó. Cô bé thích ăn kẹo hồ lô, khuôn miệng nhỏ xinh ngoe nguẩy, về phía nhân viên công tác bên cạnh và hỏi: "Miên Miên thể ăn ạ?"
Từ phía xa, vang lên giọng của đạo diễn Hồ: "Hôm nay ăn bất kỳ món gì của dân làng, hôm nay ăn bất kỳ món gì của dân làng."
Nghe xong lời đạo diễn, Miên Miên chút tiếc nuối Lý Dương: "Dương Dương, tụi ăn kẹo hồ lô , ăn nhé."
Lý Dương nghiêng đầu: "Miên Miên ăn, tớ cũng ăn."
Cậu bé nở một nụ thật tươi, cầm kẹo hồ lô chạy mất.
Chử Diệp bóng lưng của Lý Dương, cúi đầu trầm ngâm một lúc bước bếp, lấy từ túi một ít trái cây dại mà hái núi.
"Đồ ăn xong đây!" Lưu Huệ bưng đồ ăn .
Bàn ăn bày sẵn trong sân từ lâu, hương thơm thức ăn lan tỏa khắp nơi.
Cái bụng nhỏ của Miên Miên đói meo từ nãy, cô bé kéo tay Cố Du Du rửa tay, nhưng nghiêng đầu thì thấy Chử Diệp nữa.
Cục bông nhỏ cũng chẳng để tâm, rửa tay xong liền ăn cùng Cố Du Du, ăn quên nhắc nhở: "Du Du ăn thật nhiều nha."