Cố Du Du cũng lựa chọn tin tưởng Miên Miên.
Cô bé để ý đến Phó Khả Khả, chỉ nhẹ nhàng bỏ cây nấm nhỏ giỏ xách tiếp tục theo Miên Miên đến chỗ mới.
Tài nguyên tự nhiên núi vô cùng phong phú, chẳng mấy chốc nấm đầy giỏ.
Miên Miên lấy một cái giỏ xách tay khác, giọng ngọt ngào chỉ đạo hái thêm một loại rau dại khác.
Sau đó cô bé hỏi : "Mọi ăn thịt ?"
Cố Du Du thích ăn thịt, là đầu tiên giơ tay ăn.
Thật Tô Trần Phi cũng thích ăn thịt, cũng giơ tay lên.
Chử Diệp và Chử Kỳ thì thực cũng hái ít rau dại, buộc bằng dây thừng họ tự bện, nhưng cả hai bày tỏ ý kiến gì.
Ở bên , Từ Vi Vi dắt theo con trai là Trạch Trạch, tay cả rau dương xỉ giống của Ái Tuyết Nhi, thêm một bó rau sam. Cô gì, chỉ liên tục con trai bằng ánh mắt lo lắng.
Lúc đầu con trai cô nằng nặc đòi lên núi, nhanh hơn, nhưng từ khi đuổi kịp Tô Miên Miên, thì trở nên ngoan ngoãn và yên lặng lạ thường, ánh mắt cứ mãi dõi theo Miên Miên, ai trong đầu nó đang nghĩ gì.
Từ Vi Vi mở miệng, nhưng Ái Tuyết Nhi thì lên tiếng:
"Bà cô nhỏ Miên Miên, chỗ gì thịt, cháu đừng đùa với lớn nha."
Miên Miên nghiêng đầu:
"Miên Miên đùa ạ."
Rồi cô sang Cố Du Du và Tô Trần Phi:
"Cháu trai thứ bảy, Du Du, hai ăn thịt thỏ rừng thịt gà rừng nè?"
Vẻ mặt và thái độ của cô bé tự tin đến mức, cứ như thể chỉ cần họ mở miệng là sẽ thỏ và gà rừng tự động xuất hiện mặt .
[Cười xỉu, cả ngọn núi thấy bóng dáng con vật nào, Tô Miên Miên mà gọi món thịt. ]
[Trẻ con nên lương thiện một chút thì hơn, Tô Miên Miên chẳng lẽ định bắt thú?]
Khi fan của Phó Khả Khả đang buông lời giễu cợt, thì Tô Trần Phi và Cố Du Du đồng thanh :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-112.html.]
"Muốn ăn thịt thỏ."
Miên Miên gật đầu nhỏ:
"Được ạ, Miên Miên cũng ăn thịt thỏ! Thỏ sẽ đến mà."
Ngay khi cô dứt câu, liền thấy một tiếng "bịch" vang lên.
Dõi mắt theo hướng phát âm thanh, thì thấy hai con thỏ đang ngay ngắn một gốc cây lớn, bất động.
Miên Miên lon ton bước từng bước nhỏ chạy .
Từ nhỏ cô bé như thế , hễ ăn gì là con vật đó sẽ tự xuất hiện cửa nhà. Mẹ cô đó là đặc quyền mà ông Trời ban cho, nhưng khi ăn thịt, cô bé cũng trách nhiệm siêu độ cho linh hồn của con vật đó, giúp nó kết thúc vòng luân hồi súc sinh sớm hơn, cơ hội đầu t.h.a.i .
Từ đến nay Miên Miên đều điều . Cô bé nhỏ giọng với linh hồn của hai con thỏ:
"Cảm ơn các bạn nhé."
"Trời ơi, thỏ dễ thương thế , đ.â.m đầu c.h.ế.t chứ?" Giọng đau buồn của Phó Khả Khả bỗng vang lên,
"Chúng chôn chúng ? Đừng ăn thịt của chúng nhé?"
ngay khi Phó Khả Khả xong câu , hai linh hồn con thỏ lập tức nhào về phía cô , há miệng định c.ắ.n chân cô bé.
Chỉ là ở trạng thái linh hồn, nên c.ắ.n Phó Khả Khả cũng cảm nhận gì.
Hai con thỏ sốt ruột đến phát điên! Chúng há miệng gào thét trong vô thanh:
"Lão t.ử tự nguyện ăn đó, ngươi lo chuyện bao đồng gì!"
Chỉ là, cho dù thỏ cố gắng thế nào, Phó Khả Khả cũng thấy.
Chúng đành bên Miên Miên, sức thể hiện rằng bản tình nguyện ăn thịt, sợ Miên Miên thật sự sẽ theo lời của Phó Khả Khả.
"Không cần lo ạ." Miên Miên vẫn nhỏ giọng : "Các bạn cứ yên tâm xuống nhé."
Cô bé dùng bàn tay nhỏ vẽ một lá bùa chuyển sinh trong khí, dán lên hai con thỏ. Hồn phách của chúng lập tức lá bùa hư ảo dẫn , chìm sâu lòng đất.
DTV