Sau đó cô bé lon ton chạy đến mặt đạo diễn Hồ, giọng ngọt như mật:
"Chú đạo diễn ơi, cháu thể một món đồ chơi ạ? Không để ăn , chỉ là chơi thôi ạ."
Đạo diễn Hồ hớn hở:
"Đương nhiên là chứ."
Thế là Phó Khả Khả bắt đầu tìm dây trong nhà, lễ phép nhờ Ái Tuyết Nhi tìm giúp cô bé vài cành gỗ nhỏ, xổm đất bắt tay .
Ái Tuyết Nhi tìm cành gỗ, hỏi Phó Khả Khả:
"Khả Khả , con định đồ chơi dụ bướm ?"
Phó Khả Khả gật đầu:
"Vâng, ơi. Con vài món đồ chơi tặng cho các bạn nhỏ."
Hai con một hỏi một đáp, khí hòa hợp.
[Công chúa nhỏ Khả Khả nhà chúng bắt đầu phát huy trí thông minh kìa, chắc là thấy bướm bay liền lóe lên ý tưởng nhỉ?]
[Đồ chơi dụ bướm hả, mong chờ quá mất!]
Bên , Từ Vi Vi dỗ Trạch Trạch, đành đến mặt Ái Tuyết Nhi:
"À, tổng giám đốc Ái, con chị quậy quá, chị đưa nó nhé, để nó khỏi phiền ."
Ái Tuyết Nhi vốn chẳng coi Từ Vi Vi gì, liền gật đầu:
"Chị cứ ."...
Tháng bảy, trong núi đồi đầy bướm.
Miên Miên và Cố Du Du cũng đang ngắm bướm, mới hơn sáu giờ sáng thôi, bướm còn đang nghỉ ngơi tán lá một đêm, mới tỉnh dậy.
Hai bé bánh bao nhỏ đến gần, bướm vỗ cánh bay mất.
"Chỗ bướm màu trắng thế nhỉ?" Cố Du Du hỏi,"Trong sách mấy con bướm đủ màu sắc cơ mà."
Miên Miên thấy Cố Du Du thích bướm, với tư cách là "trưởng bối", đương nhiên sẵn sàng lòng "hậu bối", thế là cô chớp mắt :
"Đợi một chút nha, đợi bướm dậy hết , Miên Miên sẽ cho xem bướm đủ màu sắc luôn."
Cố Du Du vui vẻ cực kỳ:
"Yeah! Miên Miên sẽ cho xem bướm nè, hihi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-105.html.]
Vừa nhảy cẫng đập tay vui sướng, miệng thì lẩm bẩm, là nét hồn nhiên ngây thơ của một đứa trẻ.
đang , cô bé chạy đến mặt Chử Diệp. Cô bé hít một sâu, ngẩng cằm lên, nghiêm túc tuyên bố:
"Miên Miên là cho tớ xem bướm đấy, cho tớ xem đó, đúng ??"
Giọng điệu đó, hiếm hoi lắm mới chút ngạo nghễ như thế.
Chử Diệp là một bé ngầu lòi, Cố Du Du cố tình khoe mẽ tận mặt, cũng chỉ nhẹ nhàng nhướng mày, vô cùng dửng dưng:
"Ồ."
Cố Du Du suýt nữa chữ "ồ" đó cho tức điên.
Cô bé dậm chân, chạy vụt về phía Miên Miên, ôm chặt lấy cánh tay Miên Miên chịu buông.
Miên Miên còn đang thắc mắc tại Cố Du Du cố tình chạy đến mặt Chử Diệp để chuyện về bướm, thì Cố Du Du kéo tay cô bé tiếp .
Vừa , Cố Du Du phát tiếng reo vui:
"Miên Miên ơi, ở đây bông hoa đỏ nè!"
Nói xong, cô bé liền cúi xuống, đưa tay chạm .
Nụ hoa đỏ hình trụ, phần lá bên giống hình tam giác, cây thì cao vút.
Miên Miên cũng xuống, giới thiệu cho Cố Du Du:
"Nó gọi là Nhất điểm hồng, còn gọi là cỏ móng dê, vì lá của nó giống dấu chân dê đó. Nó còn là vị t.h.u.ố.c Đông y , tác dụng hoạt huyết hóa ứ, thanh nhiệt giải độc, còn... còn thể chữa gì nữa nhỉ?"
DTV
Cô bé bánh bao nhỏ vội vàng gãi đầu, quên mất phần từng gì.
"Còn thể chữa viêm đường tiết niệu, viêm họng và ung nhọt." Giọng non nớt của Chử Diệp vang lên bình thản, trẻ con nhưng mang phong thái học giả già dặn.
Miên Miên , cũng nhớ lời từng , liền gật gật cái cằm nhỏ:
"Anh trai đúng , chính là như đó."
Nói xong, cô đầu với Chử Diệp:
"Anh trai giỏi quá ."
Anh phim lập tức ghi cảnh cận mặt sắc nét .
Ánh sáng buổi sớm dịu dàng, đôi mắt Miên Miên cong cong, gương mặt tròn trịa đáng yêu nở nụ ngọt ngào, hoa cỏ nơi núi rừng dường như chỉ để nền cho cô bé.