BA CHỊ EM XUYÊN VỀ CỔ ĐẠI GIỮA MÙA ĐÔNG TỪ ĐÓI NGHÈO ĐẾN NO ẤM - Chương 136: ---

Cập nhật lúc: 2025-12-23 14:41:41
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghỉ Đêm Ở Khách Điếm Phủ Ký Châu

Nếu phụ định ở Phủ Ký Châu một ngày, Giang Hiểu Vũ cũng phản đối, nhưng nàng đang cân nhắc xem nên đến căn trạch viện mà mua ở Phủ Ký Châu để ở .

nghĩ đến Giang Ngọc Sơn và Quách thị, Giang Hiểu Vũ từ bỏ ý định . Vẫn là cứ đợi đến lúc phụ , thì họ sẽ theo đó mà ở, dù cũng chỉ một ngày thôi.

Dùng bữa sáng xong, đoàn tiếp tục khởi hành. Giang Hiểu Vũ trong mã xa, một đường về phía Phủ Ký Châu. Thời tiết nóng bức, chỉ buổi sáng cảm giác còn đỡ.

giờ Thìn, thời tiết bắt đầu trở nên oi ả, Tuyết Đoàn nhỏ lúc tinh thần cũng lắm, bên cạnh Giang Hiểu Vũ chút buồn ngủ. Vũ Lan đành ôm nàng lòng, để nàng đùi , khẽ quạt cho nàng.

Giang Hiểu Vũ cũng cảm thấy oi bức khó chịu, nhưng dù nóng đến mấy cũng chẳng cách nào. Nàng nhắm mắt , lắng tiếng bánh mã xa lăn, tự lúc nào ngủ .

đường xá thời đại thực sự khó , ngay cả quan đạo cũng gập ghềnh, lồi lõm, mã xa xóc nảy qua đ.á.n.h thức Giang Hiểu Vũ.

Gần đến giờ Ngọ, mã xa cuối cùng cũng dừng . Giang Hiểu Vũ ngáp một cái, theo cửa sổ ngoài, đoàn dừng bên một con sông, mà bên bờ sông khá nhiều cây cối cao lớn.

Khóe môi Giang Hiểu Vũ cũng bất giác cong lên, nơi quá , bóng cây rậm rạp , cuối cùng cũng thể mát mẻ một lát, trong mã xa quả thực quá oi bức.

Tuyết Đoàn nhỏ lẽ tỉnh ngủ, tinh thần khá hơn nhiều, thấy mã xa dừng ồn đòi xuống xe. Vũ Lan bất đắc dĩ đành ôm nàng xuống mã xa.

Giang Hiểu Vũ cũng xuống mã xa, xuống xe liền cảm thấy vô cùng thoải mái. Gió mát nhẹ từ mặt sông thổi tới, mang theo một chút ẩm nóng bức, nhưng mát mẻ hơn nhiều so với trong khoang xe.

“Tỷ!”

Giang Hiểu Vũ đầu , thấy là Giang Thừa Ngạn đang tới. Lúc Giang Thừa Ngạn cũng còn vẻ trắng trẻo nữa, mà mang theo một chút ửng hồng. Nàng đây là do ánh nắng gay gắt chiếu .

“Thế nào, giữa ngày tam phục xuất môn cưỡi ngựa, cảm thấy ?”

Giang Thừa Ngạn bĩu môi, vẻ mặt mệt mỏi, khuôn mặt ửng đỏ khẽ nhăn .

“Nóng quá, cởi áo ngoài , Đại bá mắng một trận, cứ khăng khăng y phục bất chỉnh như thật ! Sẽ mất uy nghiêm của Hầu môn công tử!”

Nhìn Giang Thừa Ngạn mặt mày ủ ê, Giang Hiểu Vũ mỉm , cầm quạt nan về phía bờ sông. Giang Thừa Ngạn đương nhiên cũng theo, Vũ Sơ và Vũ Song cũng bước tới.

Đến bờ sông, Giang Hiểu Vũ khụy xuống, thả tay dòng nước. Cảm nhận làn mát lạnh, nàng lập tức cảm thấy sảng khoái.

“Phụ như cũng là nguyên do, chính là để sửa cái thói của . Bây giờ chuyện đều như thế, chỉ riêng chúng , xem đều khó chịu vì nóng bức, nhưng ai y phục bất chỉnh ?

Đệ những binh sĩ xem, họ còn khoác khôi giáp, so với còn nặng nề khó chịu hơn nhiều. Có thể thấy Phụ đối với việc trị quân cũng khá nghiêm khắc, Đại sư cũng như thế.

Đệ là cháu của , là cháu sẽ kế thừa tước vị , ở nhà thì muôn phần , nhưng khi ngoài thì cần chú ý đến phận và hình tượng. Điều chỉ liên quan đến thể diện của , mà còn là của Hầu phủ. Sau những quy tắc như còn nhiều lắm, cứ từ từ mà ‘hưởng thụ’ !”

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Giang Hiểu Vũ xong ngừng lời, quanh dọc theo dòng sông về phía thượng nguồn.

“Nếu thật sự chịu nổi, thì cứ dẫn Phong Nhất cùng những khác, gọi thêm Đại sư , dọc theo dòng sông lên phía thượng nguồn, tìm một nơi vắng , cũng thể tắm rửa cho sảng khoái. Ta nhớ bơi mà.”

Nói xong, nàng cầm chiếc khăn tay Vũ Sơ thấm ướt lau mồ hôi mặt, trở về mã xa.

Giang Thừa Ngạn sững sờ, chớp chớp mắt, đúng , tỷ tỷ đúng mà! Hắn lập tức vui vẻ về phía Hoàng Phủ Dục.

Giang Hiểu Vũ khuôn mặt đỏ bừng của tiểu cũng chút xót xa, mới hiến kế cho . Đồng thời trong lòng nàng cũng thở dài, đây là cổ đại, nếu là kiếp nàng cũng xuống nước chơi đùa một phen, thực sự là thời tiết quá nóng.

Tiểu Tuyết Đoàn đang cạnh Giang Đình Quý, ăn điểm tâm. Giang Đình Quý một tay quạt cho nàng, một tay lắng Nguyên phó tướng gì đó, thỉnh thoảng nhíu mày, nhỏ vài câu.

Lý thị và Nguyên ma ma cùng những khác đang nấu ăn, là nấu ăn, kỳ thực cũng chỉ là đun chút nước nóng, trộn gỏi vài món ăn nhẹ. Mọi ăn lương khô cùng đồ ăn nhẹ, uống , tạm thời nghỉ ngơi ở đây.

Thời tiết quả thực quá đỗi nóng bức, lúc mà lên đường thì dễ say nắng, nên Giang Đình Quý sắp xếp cho nghỉ trưa, chờ khi trời mát mẻ hơn hãy tiếp tục lên đường.

Sau khi dùng bữa trưa, Giang Hiểu Vũ trở mã xa. Có lẽ là mã xa dừng bóng cây, mát mẻ hơn nhiều, thế mà Giang Hiểu Vũ ngủ một giấc trưa thật ngon.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-chi-em-xuyen-ve-co-dai-giua-mua-dong-tu-doi-ngheo-den-no-am/chuong-136.html.]

Sau khi tỉnh dậy, tắm rửa một phen, đội ngũ tiếp tục khởi hành. Cuối cùng, chiều muộn đầu giờ Tuất, họ cũng tới phủ thành Ký Châu.

Theo giờ bình thường mà tính, phủ thành Ký Châu lúc hẳn đóng cửa, nhưng Giang Đình Quý phái Trương phó tướng đến phủ thành Ký Châu.

Thông báo cho Tri phủ Ký Châu, yêu cầu ông đóng cổng thành muộn hơn, nếu , khi đoàn của họ đến e là sẽ kẹt bên ngoài thành.

Sau khi đội ngũ tiến phủ thành Ký Châu, tới nha môn Tri phủ Ký Châu, mà trực tiếp tới khách điếm lớn nhất trong phủ Ký Châu.

Đây cũng là do Trương phó tướng sắp xếp . Vừa bước khách điếm, lập tức cảm thấy vô cùng mát mẻ, Giang Hiểu Vũ nhướng mày, khách điếm cả băng giám.

“Trương phó tướng, khách điếm ! băng giám giữa mùa hạ nóng bức như bây giờ, e là dễ !”

Trương phó tướng Giang Thừa Ngạn hỏi như , ha ha.

“Đại công t.ử điều , băng giám là do Tri phủ đại nhân chuẩn . Trong khách điếm cũng băng giám, nhưng nhiều khối băng như , dễ , nên tìm Tri phủ đại nhân, đại nhân lập tức sai mang tới ít khối băng!”

Giang Hiểu Vũ gì, nàng Giang Thừa Ngạn, mà Giang Thừa Ngạn lúc cũng đang Giang Hiểu Vũ. Hai chị em đều nghĩ điều gì đó?

! Sao họ quên mất, diêm tiêu đó, đây chính là pháp bảo để chế băng mà! Giang Hiểu Vũ gật đầu về phía Giang Thừa Ngạn, ý đó chính là: giao cho !

Giang Thừa Ngạn hì hì, lập tức kéo Trương phó tướng sang một bên. Còn Giang Hiểu Vũ thì dẫn Tuyết Đoàn hậu viện, đúng , hậu viện. Khách điếm họ đang ở lầu hai.

Toàn bộ khách điếm, ngoài mặt tiền giáp phố, tất cả những căn phòng còn đều ở hậu viện, diện tích chiếm đất nhỏ chút nào! Dưới sự dẫn dắt của Vũ Sơ và những khác, vài quanh co rẽ lối, cuối cùng cũng đến một tiểu viện bóng cây sum suê.

“Đại tiểu thư, viện chính là viện do Hầu gia sắp xếp, bên trong vô cùng mát mẻ. Đêm nay và Tiểu tiểu thư sẽ ở viện !”

Nghe lời của tiểu nhị, Giang Hiểu Vũ gật đầu hài lòng.

“Ừm, !”

Tiễn tiểu nhị , Giang Hiểu Vũ bước viện. Viện quá lớn, tổng cộng chỉ năm gian phòng, ba gian chính phòng, đủ để chị em họ và mấy nha ở.

Còn hai gian sương phòng, một gian là nhà bếp, bên trong nồi niêu chén đĩa đều đầy đủ, còn một gian là phòng chứa củi, chất đầy củi khô!

Bữa tối là nguyên liệu do khách điếm mang đến, Lý thị trong bếp ở tiểu viện. Giang Hiểu Vũ vì thời tiết nóng bức, ăn uống ngon miệng, vẫn dặn Lý thị vài món ăn thanh đạm, dùng bữa tối.

“Tỷ, đến !”

Theo tiếng dứt, bóng dáng Giang Thừa Ngạn liền xuất hiện trong phòng. Tiểu Tuyết Đoàn thấy tiếng ca ca, ngẩng đầu lên liền vui vẻ gọi ca ca.

Nhìn tiểu vẻ mặt vui vẻ, chút mệt mỏi, Giang Thừa Ngạn .

“Tỷ, chỉ nàng là mệt mỏi là gì! Tỷ xem nàng tinh thần sảng khoái bao!”

Giang Hiểu Vũ tựa trường kỷ, cảm nhận làn mát lạnh từ băng giám tỏa , .

“Nàng còn nhỏ, thể ăn ngon ngủ yên là ! Đệ qua đây?”

Giang Thừa Ngạn lúc mới Vũ Lan, hiệu nàng ôm Giang Trình Tuyết ngoài. Vũ Lan lập tức dỗ dành Tiểu Tuyết Đoàn khỏi phòng. Cho đến khi Vũ Sơ ngoài một vòng về gật đầu, mới Giang Hiểu Vũ.

“Tỷ, Đại bá dặn dò , đêm nay e là đến ám sát, bảo chúng đêm khuya cảnh giác hơn!”

Giang Hiểu Vũ bỗng nhiên thẳng dậy, vẻ mặt nghiêm trọng.

“Phụ , kẻ đến ám sát là ai ?”

Giang Thừa Ngạn lắc đầu.

“Ta hỏi, nhưng Đại bá cho hỏi nhiều, chỉ bảo đêm nay cứ ở trong viện , cho dù thấy bất kỳ động tĩnh gì ở phía cũng ngoài!”

 

Loading...