BA CHỊ EM XUYÊN VỀ CỔ ĐẠI GIỮA MÙA ĐÔNG TỪ ĐÓI NGHÈO ĐẾN NO ẤM - Chương 119: --- Làm trò của Quách thị và Giang Ngọc Sơn
Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:46:44
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pXwtzay12
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trương Phó tướng và Nguyên Phó tướng đang cưỡi ngựa, bất đắc dĩ đám trẻ trong chớp mắt chạy mất dạng, Giang Đình Quý thì vì tiếng la hét của mấy đứa trẻ mà tức giận, vén rèm xe lên .
“Tiếp tục thôn, thẳng con đường chính giữa cho đến căn nhà lớn cuối cùng ở phía Đông là đến!”
Trương Phó tướng cũng kịp nghĩ nhiều về hai chữ “binh cướp” (giặc binh) nữa, mà lập tức thúc ngựa đội quân, tiến trong thôn.
Vừa bao xa, liền thấy phía vội vàng bước mấy vị lão giả, tuổi tác đều năm sáu mươi, râu tóc bạc phơ.
Mấy xuất hiện con đường chính giữa thôn, liền đám binh sĩ đột nhiên xuất hiện trong thôn với vẻ nghi hoặc pha lẫn kinh sợ!
Trương Phó tướng rằng trong lẽ trưởng bối trong tộc của Hầu gia, tự nhiên dám cưỡi ngựa cao, liền lập tức lật xuống ngựa đến mặt mấy vị lão giả cung kính hành lễ.
“Kính hỏi mấy vị lão trượng là trưởng bối tộc Giang thị?”
Mấy vị lão giả thấy cung kính như , trong lòng thả lỏng, đồng thời càng thêm khó hiểu, nhưng vẫn gật đầu.
“Phải, mấy lão hủ đây đều là tộc lão và tộc trưởng của tộc Giang thị! Không quân gia...?”
Giang Đình Quý khi từ trong xe ngựa thấy mấy vị tộc lão xuất hiện, liền lập tức bước xuống xe, vặn thấy tộc trưởng đại bá chuyện, nhất thời cũng dở dở , nhưng cũng hiểu .
“Đại bá, cháu là Đình Quý đây!”
Trương Phó tướng thật trong lòng khổ khi lão trượng gọi là quân gia, đang định giải thích, thì thấy Hầu gia từ phía , liền lập tức tránh , nhường chỗ.
Lời Giang Đình Quý thốt , lập tức khiến mấy vị lão giả đều ngây sững sờ, vẫn là tộc trưởng Giang Ngọc Trần phản ứng nhanh, vẻ mặt kinh ngạc Giang Đình Quý càng lúc càng đến gần, môi run rẩy nên lời.
Giang Ngọc Trần là tộc trưởng của tộc Giang thị, cũng là đại đường của Giang Ngọc Sơn, năm xưa chính phụ của ông và mấy vị tộc lão đời áp chế Giang Ngọc Sơn để Giang Đình Quý cưới vợ.
lúc đó, tộc trưởng của tộc Giang thị là phụ của Giang Ngọc Trần, giờ lão nhân gia còn, năm năm Giang Ngọc Trần tiếp nhận chức tộc trưởng !
Giang Đình Quý đến mặt, trực tiếp quỳ xuống Giang Ngọc Trần.
“Đại bá, Nhị bá, Tam bá, Ngũ thúc, Lục thúc, Đình Quý trở về!”
Giang Ngọc Trần lúc mới hồn, vẻ mặt kích động tiến lên hai bước, một tay kéo Giang Đình Quý dậy.
“Tốt, lắm! Tôn nhi thành tài !”
Nói xong, Giang Ngọc Trần còn sang Trương Phó tướng và Nguyên Phó tướng đang cạnh Giang Đình Quý, cùng với hơn trăm binh sĩ phía !
Giang Đình Quý .
“Cũng là may mắn thôi, chuyện năm xưa khá phức tạp, cháu sẽ kể chi tiết với !”
Giang Ngọc Trần gật đầu, tôn nhi thể trở về tám năm, còn mang theo nhiều binh sĩ như , rõ ràng năm xưa gặp một chuyện, nhưng nay trở về thì là chuyện , xem tôn nhi ăn khá!
Nghĩ đến đây sang đám trẻ đang vây quanh .
“Đứa nào gọi Tứ gia các ngươi về đây, rằng bá thúc Đình Quý của các ngươi trở về, bảo bọn họ mau về nhà !”
Lũ trẻ lúc cũng còn sợ hãi nữa, tuy còn nhỏ nhưng chúng cũng hiểu chuyện, tự nhiên reo hò chạy về phía cánh đồng lúa mì phía nam thôn, giờ đây những thể việc trong thôn đều đang ở ngoài đồng gặt lúa mì!
Giang Đình Quý, với sự hộ tống của tộc trưởng Giang Ngọc Trần cùng vài vị tộc lão, chậm rãi bước về phía đông thôn. Đi chừng nửa dặm đường, y thấy một trạch viện phía .
Trạch viện cũng quá lớn, gồm hai sân , chỉ điều sân phần bẩn thỉu, nuôi mấy con gà chạy khắp sân, phân gà đầy đất.
“Ôi chao, nhi t.ử của ! Cuối cùng con cũng về...!”
Theo tiếng gọi , một bóng nhanh chóng lao tới. Quần chúng đầu , chỉ thấy một phu nhân tuổi năm sáu mươi tóc tai bù xù đang xông thẳng về phía Giang Đình Quý!
Trong mắt Nguyên Phó Tướng lóe lên vẻ châm biếm. Đây hẳn là Quách thị, thứ mẫu của Hầu gia! Suốt thời gian , y tìm hiểu ít chuyện, lão bà chẳng lành gì, là kẻ miệng nam mô bụng bồ d.a.o găm, càng từng vứt bỏ Đại tiểu thư và Đại công tử.
Bởi , khi Quách thị sắp lao đến, y liền loáng một cái chắn mặt Giang Đình Quý. Quách thị kịp thu thế, dừng chân , liền đ.â.m sầm bụng Nguyên Phó Tướng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-chi-em-xuyen-ve-co-dai-giua-mua-dong-tu-doi-ngheo-den-no-am/chuong-119-lam-tro-cua-quach-thi-va-giang-ngoc-son.html.]
Phải rằng Nguyên Phó Tướng đang mặc giáp trụ, cả bộ đều rèn bằng sắt thép. Cú va chạm chỉ một tiếng "thịch" trầm đục, Quách thị "ai nha" một tiếng ngã nhào , m.ô.n.g chạm đất.
“Ôi chao ơi! Đau c.h.ế.t !”
“Lão bà tử, nàng chứ!”
Giang Ngọc Sơn theo chạy đến cũng đề phòng, lão thê của tên lính đụng ngã chổng vó.
Lúc lão cũng , nhi t.ử lão giờ là tướng quân nắm binh quyền, hiển nhiên là thủ hạ của nhi t.ử lão, lập tức khí thế cũng trở nên kiêu ngạo, chỉ tay Nguyên Phó Tướng.
“Ngươi to gan, dám vô lễ với lão phu nhân như !”
Nguyên Phó Tướng mặt đổi sắc liếc hai một cái, mới hành lễ.
“Thứ cho mạt tướng, lão thái gia, lão phu nhân, mạt tướng là Hoàng thượng phái tới bảo vệ an nguy của Hầu gia, bất cứ ai phận rõ ràng, đều phép tới gần Hầu gia nửa bước!
Nếu lão thái gia đòi công bằng cho lão phu nhân, xin cứ đến kinh thành tấu với Hoàng thượng là ! Nếu Hoàng thượng trừng phạt mạt tướng, mạt tướng xin cam chịu!”
Nói xong, Nguyên Phó Tướng chắn Giang Đình Quý. Trong mắt Giang Đình Quý lóe lên một tia , nhưng nhanh chóng biến mất, vội bước lên cùng Giang Ngọc Sơn đỡ Quách thị dậy.
“Phụ , mẫu , đều là của nhi t.ử bất hiếu, xa nhà bao năm, thể tận hiếu mặt hai lão, thật phép. Chuyện hôm nay... Nguyên Phó Tướng đây là do Hoàng thượng ban cho nhi tử, hộ tống nhi t.ử về nhà tế tổ, cho nên việc ...!”
Ý của Giang Đình Quý là, tuy bề ngoài là của , nhưng thực y là của Hoàng thượng, ngay cả quyền quản thúc y cũng , cho nên chuyện hôm nay, cũng đành chịu.
Giang Ngọc Trần một bên trong mắt lóe lên vẻ khinh thường. Đối với , y thực sự thể nào coi trọng, năm xưa đối xử với hai đứa con của nguyên thê , trong cùng tộc ai mà ?
Lúc còn ở đây giở trò phận phụ Hầu gia cái gì?
“Lão Tứ, Quách thị, hai cũng đừng giận nữa. Vị tướng quân cũng là phụng mệnh hành sự, lẽ nào hai thật sự đến kinh thành cáo trạng?”
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Nói xong, y quanh những tộc nhân đang vây quanh, .
“Cứ trong ! Đình Quý nay khó khăn lắm mới trở về, đều trong chuyện !”
Ai ngờ lời của Giang Ngọc Trần dứt, Quách thị liền bất chợt ôm lấy cánh tay Giang Đình Quý .
“Đình Quý ! Nương với con! Nữ nhi con là Hiểu Vũ thất lạc với chúng trong cuộc chạy nạn năm , giờ sống c.h.ế.t .
Còn cả gia đình nhị con, lúc chạy nạn chỉ lo cho bản , những đoái hoài gì đến chúng , ngay cả đứa bé Hiểu Vũ bọn chúng cũng vứt bỏ! Chúng tìm lâu , nhưng vẫn tìm thấy.”
Quách thị diễn một màn "xướng niệm đả" ở đây, Giang Đình Quý hề ngăn cản, quả nhiên nữ nhi hề đoán sai, lão bà thật sự sẽ như !
Giang Đình Quý sang phụ Giang Ngọc Sơn, lão cũng mang vẻ mặt đầy hổ thẹn. Giang Đình Quý trong lòng lạnh, nữ nhi quả thật hiểu những !
Nếu rõ sự tình, e rằng màn kịch của bọn họ lừa gạt .
“Cha, thật sự là như ?”
Giang Đình Quý bày vẻ đau khổ như mất nữ nhi, đôi mắt đỏ hoe Giang Ngọc Sơn.
Ánh mắt Giang Ngọc Sơn chút lảng tránh, lão thực chột , lúc ba đứa trẻ tìm đến lão, là do Quách thị và Đình Phúc cố sức khuyên bỏ ba đứa trẻ mà .
Nguyên nhân là vì lương thực còn nhiều, cộng thêm hai đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn, chỉ sợ cả nhà đều sẽ c.h.ế.t đói đường chạy nạn, cho nên lão mới đồng ý vứt bỏ ba đứa trẻ.
đến bây giờ, lão đương nhiên thể thừa nhận, mà bày vẻ mặt đầy áy náy.
“Lão Đại, cha với con! Lúc đó chạy nạn quá đông, cha tuổi cao, vợ chồng nhị con cũng thất lạc, , thật sự là tìm thấy ba đứa trẻ !”
Nghe Giang Ngọc Sơn dối trắng trợn như , Giang Đình Quý trong lòng lạnh lẽo. Việc chính phụ và nữ nhi bọn chúng kể , cảm giác thật khác biệt.
Đây là phụ ruột thịt của đó , vì gia đình Quách thị, lão thể vứt bỏ nữ nhi của . Còn , vì cái nhà mà tự xông pha chiến trường, nay thê t.ử mất dạng, nữ nhi nếu chút bản lĩnh, e rằng c.h.ế.t trong núi sâu .