Ánh trăng sáng của Hoàng Đế là ai? - Phần 2
Cập nhật lúc: 2026-03-11 17:37:47
Lượt xem: 943
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Công chúa Yến Chiêu là nữ nhi của Hoàng đế khai quốc nước Đại Du, sinh mái tóc trắng nhưng vẻ nghiêng nước nghiêng thành.
Mái tóc trắng hề giảm nhan sắc của nàng , mà trái còn khiến nàng một khí chất cao quý thể mạo phạm.
Sau khi Hoàng đế khai quốc băng hà, Công chúa Yến Chiêu phò tá bảy tuổi đăng cơ.
Vì còn nhỏ, nên Công chúa Yến Chiêu nhiếp chính. Nào ngờ khi Tiểu Hoàng đế lên ngôi, trời hạn hán liên tiếp ba năm, bách tính lầm than.
Công chúa Yến Chiêu hết cách, đành cầu cứu Thái sử lệnh, nhờ ông quan sát thiên tượng xem cách nào mới mưa.
Thái sử lệnh khi xem , rằng do Hoàng đế khai quốc sát phạt quá nặng nên chọc giận thượng thiên, khiến ba năm giọt mưa nào, chỉ để hoàng tộc tế trời mới thể dập tắt cơn giận của thần linh.
Hoàng đế khai quốc con cái thưa thớt, chỉ một nam một nữ, cũng còn nào khác. Công chúa Yến Chiêu vì bảo vệ tự nguyện tế trời.
Thái sử lệnh vô cùng đau khổ, bởi ông vẫn luôn thầm thương trộm nhớ Công chúa Yến Chiêu. ngờ, chính kết quả xem của đẩy nàng đường cùng.
Sau khi Công chúa Yến Chiêu tế trời, ngay lập tức trời đổ mưa xối xả. Còn Thái sử lệnh vì nhớ thương mà thành bệnh, qua đời.
Công chúa Yến Chiêu công hộ quốc, bức họa của nàng treo trong tông miếu, hưởng hương hỏa muôn đời. Bách tính cũng tự phát treo họa của nàng trong nhà, tôn xưng là Hộ quốc Công chúa.
Vì , dù qua mấy trăm năm, và Hoàng đế vẫn nhận nàng ngay lập tức.
Hoàng đế đột nhiên thấy lão tổ tông, kích động bi thương, tiến lên hành lễ: “Vãn bối bái kiến Công chúa Yến Chiêu."
Thế nhưng, Công chúa Yến Chiêu chỉ còn là một luồng tàn hồn, thể đáp .
Hoàng đế chút buồn bã, hỏi : “Tại ngươi chiêu tàn hồn của Công chúa Yến Chiêu đến đây?"
“Điều thảo dân cũng rõ, lẽ nào Hoàng thượng thấy trong mộng chính là nàng ?"
“Tuyệt đối thể! Trẫm và nàng quan hệ huyết thống, nàng thể chuyện l.o.ạ.n l.u.â.n như thế !"
Nghĩ thì cũng đúng.
3
Chuyện ngày càng quái dị, bắt đầu thấy đau đầu. Ta lấy từ trong n.g.ự.c áo một viên đan d.ư.ợ.c nuốt xuống.
Hoàng đế hỏi: “Ngươi ăn thứ gì ?"
“Thảo dân từ nhỏ thể chất yếu, thường xuyên ch.óng mặt hoa mắt. Sư tôn luyện chế cho thảo dân Dưỡng hồn đan, dặn lúc khỏe thì uống một viên."
“Ngươi dùng t.h.u.ố.c cả đời ?"
“Cũng hẳn. Sư phụ , xuống núi, chỉ cần thành bảy việc xưa thì cơ thể sẽ tự khắc khỏe , cần dùng t.h.u.ố.c nữa."
“Bảy việc xưa nào?"
“Sư phụ rõ, chỉ bảo duyên tự khắc sẽ ."
Hoàng đế gật đầu, ánh mắt mang theo vài phần quan tâm. Đây là đầu tiên chúng gặp mặt, mà quan tâm đến sức khỏe của như thế.
Vị Hoàng đế xem bẩm sinh là kẻ đa tình, hèn chi chiêu đến tận bảy bạch nguyệt quang.
Ta vốn chẳng hứng thú gì với Hoàng đế, bèn mắt mũi, mũi tâm, tuyệt đối liếc thêm cái nào.
Lúc , thái giám ngoài cửa bẩm báo, là Lễ bộ Thượng thư cầu kiến.
Hoàng đế nhíu mày: “Lão đầu đêm hôm khuya khoắt tới đây gì? Ông là lão thần, thể gặp... Chỉ là bảy linh hồn ..."
“Không , dùng bình phong che là ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-trang-sang-cua-hoang-de-la-ai/phan-2.html.]
Ta bê một tấm bình phong lớn chặn bảy nữ quỷ, Hoàng đế mới yên tâm cho Lễ bộ Thượng thư .
Lễ bộ Thượng thư : “Hoàng thượng, ngài hai mươi tuổi , hậu cung lấy một vị phi tần. Thần đề nghị ngài nên sớm tổ chức tuyển tú."
“Trẫm , trẫm tuyển tú!"
“Phải chăng Hoàng thượng vẫn còn tơ tưởng đến nữ t.ử trong mộng? Hoàng thượng , ngài lâu ngày tiếp xúc với nữ nhân nên mới mơ thấy những chuyện kỳ quái như . Chỉ cần tuyển vài phi tần cung, cái bệnh mơ tự khắc sẽ khỏi thôi."
“Ngươi gấp rút trẫm tuyển tú như , lẽ nào là đưa nữ nhi cung?"
Lễ bộ Thượng thư bỗng lộ vẻ bi thương: “Hoàng thượng, nữ nhi thần c.h.ế.t từ hai mươi năm , những năm qua thần cũng sinh thêm mụn nữ nhi nào nữa."
“Xin , trẫm cố ý..."
“Hoàng thượng hà tất xin vi thần? Thật là tổn thọ vi thần quá..."
lúc , một luồng gió thổi qua đổ tấm bình phong.
Bảy nữ quỷ phía lộ . Họ là những tàn hồn vô thức, lẩn trốn chạy trốn.
Hoàng đế còn đang lúng túng giải thích thì Lễ bộ Thượng thư bỗng nhiên lao đến, nắm lấy tay của một nữ quỷ áo xanh, nước mắt lưng tròng:
“Nữ nhi, là con ? Con về thăm cha ?"
Hoàng đế kinh ngạc: “Lễ bộ Thượng thư, ngươi cô nương áo xanh là nữ nhi ngươi?"
“Phải... diện mạo giống hệt, bộ quần áo cũng chính là bộ nó mặc ngày qua đời..."
Ta vội kéo Lễ bộ Thượng thư : “Đại nhân, đây là vong hồn, đừng chạm quá lâu kẻo ngài sẽ sinh bệnh."
“Cái gì? Vong hồn? Nói , đây thực sự là hồn phách của nữ nhi ..."
“Nữ nhi ngài qua đời như thế nào?"
Lễ bộ Thượng thư thở dài, chậm rãi kể một chuyện cũ.
4
Ông từng một cặp song sinh nữ. Tỷ tỷ tên là Ôn Kỳ Ngọc, tính tình khiêm tốn hiền lành. Muội tính cách trái ngược, kiêu ngạo xa hoa.
Có , trúng món gia bảo của một nhà dân thường – một chiếc vòng ngọc.
Chiếc vòng đó cũng chẳng hàng danh quý gì, nhưng mặt ngọc một bông hoa màu xanh biếc do vân đá tự nhiên hình thành, vô cùng đặc biệt.
Muội mua chiếc vòng nhưng nhà bán. Thế là nàng vu oan giá họa cho gia đình họ, khiến cả nhà ngục và c.h.ế.t t.h.ả.m trong đó. Muội cũng toại nguyện chiếc vòng.
Nhà còn một nhi t.ử học võ ở ngoài nhiều năm về, đều tưởng c.h.ế.t. Thực những năm khổ luyện trong hang núi, cuối cùng cũng thành tài, trở thành một hiệp khách.
Hiệp khách trở về quê hương, tin cả nhà hại c.h.ế.t, bèn nung nấu ý định trả thù. Hắn hàng xóm tả diện mạo kẻ thù, liền vẽ một bức họa, ngày ngày ngắm để khắc sâu tâm trí.
Hôm đó, tỷ tỷ Ôn Kỳ Ngọc ngoài, khéo đeo chiếc vòng ngọc .
Hiệp khách lầm tưởng nàng chính là kẻ thù, liền vung kiếm g.i.ế.c c.h.ế.t. Thế nhưng trong tiếng than của gia nhân và thị nữ, mới bàng hoàng nhận báo thù lầm .
Chiếc vòng đó là do đeo chán tặng cho tỷ tỷ. Tỷ tỷ gì về sự tình đó.
Hiệp khách hối hận khôn cùng, tự vẫn ngay bên cạnh t.h.i t.h.ể chị. Còn chuyện hãm hại nhà hiệp khách đó bại lộ, cũng quan phủ xử t.ử.
Cứ như , cả hai nữ nhi của Lễ bộ Thượng thư đều qua đời, tính đến nay tròn hai mươi năm.