Ánh Sao Của Khúc Hoài - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-02-21 04:10:47
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ăn cơm tối xong, rửa bát xong, tiễn Khúc Hoài về nhà. Trước khi , ông ngoại gọi chúng . Ông lấy từ trong phòng một xiên kẹo hồ lô mà thích nhất.

"Hôm qua mua cho con, ai ngờ con về, tan chảy ."

vui mừng , đưa tay định nhận lấy. Kết quả ông ngoại đưa cho , mà trực tiếp đưa cho Khúc Hoài.

"Tại con ?" bĩu môi.

Ông ngoại đẩy ngoài cửa. "Hôm nay sinh nhật con !"

Nói xong, bộ định đóng cửa. Còn thêm một câu tàn nhẫn: "Tối nay mà còn về nhà, ông sẽ đ.á.n.h gãy chân con!"

'Rầm', cửa lớn đóng sập.

?????

Trên đường, Khúc Hoài cứ chằm chằm xiên kẹo hồ lô tay. Ánh mắt như phát sáng.

"Anh đừng chỉ , ăn chứ!" ăn , còn ngắm nghía.

"Không nỡ."

"Anh từng ăn thứ , mấy hôm mua cho ?"

Khúc Hoài lắc đầu. "Vậy thì khác."

"Đây là món quà sinh nhật đầu tiên nhận từ lớn."

"Anh lớn thế , bố từng tổ chức sinh nhật cho ?"

Vậy mà... vô lý ?

"Nhà chúng ..." Anh dừng một chút. "Không thói quen tổ chức sinh nhật."

" và Lục Ngạn từ nhỏ bắt đầu tiếp xúc với thể thao, học trượt tuyết, học đấu kiếm."

"Ngoài việc học, cuộc sống của chúng chỉ luyện tập ngày qua ngày."

Khúc Hoài tiếp nữa. Anh xuống ghế dài bên đường, chủ động kể về quá khứ.

"Bố kỳ vọng cao ở chúng , cao đến mức thường xuyên cảm thấy thể đạt kỳ vọng của họ..."

"So với thỉnh thoảng nổi loạn, họ thích Lục Ngạn hơn."

im lặng lắng bên cạnh. Mỗi câu , như một luồng sức mạnh truyền cơ thể . Giúp , đẩy cánh cửa lòng đóng c.h.ặ.t của .

Chúng từ lúc hoàng hôn cho đến khi màn đêm buông xuống, ánh lấp lánh. 

Anh nhiều, vài chuyện thậm chí chỉ lướt qua. từ những mảnh ghép rời rạc về quá trình trưởng thành , ghép một Khúc Hoài mà từng thấy. Một Khúc Hoài hề hạnh phúc.

Bố tính kiểm soát cực kỳ mạnh mẽ. Vô cùng nghiêm khắc với hai con trai, mong họ trở thành vận động viên xuất sắc nhất. Không tuổi thơ tự do vui vẻ. Cũng bạn bè để cùng chơi đùa. Thậm chí mỗi khi Khúc Hoài hành động phản kháng, thứ đón chờ chỉ là một căn "phòng tối nhỏ" để " bản ".

Để hai đứa con ngoan ngoãn lời, trở thành "con nhà " khiến khác ngưỡng mộ khen ngợi. Gai họ nhổ bỏ. Cuộc sống giống như bảng kế hoạch. Phải gì, gì. Đều sẽ thông báo và sắp xếp sẵn. Giống như một cỗ máy linh hồn.

Môi trường gia đình như , thật quá ngột ngạt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-sao-cua-khuc-hoai-qben/chuong-11.html.]

Chỉ là lắng bên cạnh như . Cũng cảm thấy khó thở, như tảng đá đè nặng trong lòng.

Khúc Hoài c.ắ.n một miếng kẹo hồ lô, chậm rãi nhai. "Thật ngọt." Khóe mắt cong cong.

Khúc Hoài lúc còn là Khúc Hoài đây mà thể đến gần nữa. ở trong thế giới của . Cũng thể hiểu câu đây của — " ham sống tiếp, nhưng vẫn luôn cố gắng sống" là ý gì.

Làm việc ở khu phố lâu như , chứng kiến quá nhiều câu chuyện gia đình. 

Gặp qua đủ loại gia đình, gặp qua đủ loại . Những sống như ý nhiều vô kể. Hầu hết bọn họ đều từng ý định /t.ự//t.ử/, nghĩ rằng c.h.ế.t là hết.

, thật ... Một c.h.ế.t, ảnh hưởng đến việc đó sống. 

Chỉ cần thể cảm nhận một chút tình và niềm vui thế gian. 

Nếm vị ngọt. 

Con đều sẽ vùng vẫy, đều sẽ hy vọng tương lai.

Khúc Hoài. 

Anh c.h.ế.t, chỉ là sống như thế nào.

đưa tay , theo thói quen nắm lấy. "Khúc Hoài, từng tham gia Thế vận hội, là vì chân thương ?"

"Ừm, bỏ lỡ vòng tuyển chọn."

nhớ đến bài báo tra đó. " từng tìm thấy một bức ảnh, là ảnh nhận giải đây."

"Tại giành giải nhất, mà cũng ?"

Giải đấu quốc tế lớn như , thể giành quán quân, toe toét .

Khúc Hoài suy nghĩ một chút, : "Hồi nhỏ mỗi khi và Lục Ngạn nhận giải, hy vọng bố khen ngợi, cô đoán họ sẽ gì?"

: "Đừng tự mãn? Tiếp tục cố gắng?"

Khúc Hoài khổ lắc đầu: "Họ sẽ , giành giải nhất là bản lĩnh, luôn luôn giành giải nhất mới là bản lĩnh."

"..."

Cạn lời. thật sự hát một câu: "Cảm ơn , vì , sưởi ấm bốn mùa."

"Vậy thích trượt tuyết ?"

Khúc Hoài im lặng. giật lấy xiên kẹo hồ lô tay , : "Chắc là thích."

Nếu sẽ chạy đến miền Nam, còn mang theo cả ván trượt tuyết.

Anh , gì. há to miệng, xiên kẹo hồ lô bỗng chốc vơi một nửa.

"Mạnh Phồn Tinh, đây là quà sinh nhật ông ngoại tặng ." Anh giả vờ giận dỗi, trông cũng khá đáng yêu.

Chỉ vì câu , cũng chừa cho miếng cuối cùng. Miệng ngậm một quả nho nhỏ, khiêu khích : "Thì ? Anh là của , quà sinh nhật của đương nhiên cũng là của ."

đắc ý. Đưa que gỗ trọc lóc cho . "Cô thích đến , Mạnh Phồn Tinh."

 

Loading...