Ánh Sao Của Khúc Hoài - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-02-21 04:10:12
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Ngạn đầu dây bên càng càng kích động. Hóa chuyện Khúc Hoài viện thời gian , vẫn luôn bố giấu kín.. 

Lúc đó Lục Ngạn đang trong thời gian thi đấu, để phân tâm. Chuyện của Khúc Hoài, từ đầu đến cuối đều bố nhắc đến.

Điều khiến một nữa cái mới về bố của Khúc Hoài. Họ chọn Lục Ngạn tỏa sáng sân đấu. Chứ Khúc Hoài thoi thóp giường bệnh.

Bữa cơm , bỗng nhiên nuốt trôi nữa. Sau đó, những lời Lục Ngạn , càng khiến tâm trạng phức tạp. thấy chúc Khúc Hoài sinh nhật vui vẻ.

bất chợt về phía ban công. Khúc Hoài thản nhiên một câu: "Cảm ơn, em cũng ."

Trên mặt hề chút đổi cảm xúc nào. Ngược , Lục Ngạn đầu dây bên vẻ kích động. Liên tục gọi "", giọng tràn đầy vui mừng. 

mấy câu, trong điện thoại xuất hiện giọng của một khác.

nhớ giọng . Là của Khúc Hoài. Bà hỏi Lục Ngạn đang gọi video với ai. Giọng điệu lạnh lùng, mang theo chút nghiêm khắc. Lục Ngạn đổi thái độ ngay lập tức, ấp úng, rụt rè. đối phương chắc đoán .

hừ lạnh, mặc dù bước đến ống kính. những lời , vô cùng rõ ràng.

"Khúc Hoài, là con. Mấy năm , cũng về nhà một , con thấy với và bố con ?"

"Con trân trọng sự nghiệp thể thao của , cứ thích vẻ hùng cứu , bây giờ trách ai?"

"Với bộ dạng bây giờ của con, con còn gì?"

"..."

Những lời lạnh lùng như băng, câu nào câu nấy như cứa da thịt. thật sự nổi nữa. Bà đang cái gì ?

tức giận nắm c.h.ặ.t t.a.y, giật lấy điện thoại cúp máy. Chưa kịp cho cơ hội , Khúc Hoài cúp máy .

Anh thản nhiên về, như thể tất cả những chuyện đều liên quan đến . "Xin ông ngoại, điện thoại phiền ăn cơm ."

Nói xong, mỉm với . Nụ , chặn những lời định . nhất thời cứng họng, nên an ủi , nên chúc sinh nhật vui vẻ.

Lúc , ông ngoại bật tivi, chuyển sang kênh thể thao. Vừa ăn cơm xem thi đấu. Ông ngoại thói quen ăn cơm xem tivi, ông như . theo bản năng Khúc Hoài.

"Hồi trẻ ông cũng thích chơi bóng bàn, còn đại diện cho trường tham gia giải đấu cấp thành phố." Ông ngoại mỉm kể chuyện xưa.

" đối thủ ở giải đấu cấp thành phố mạnh hơn ông nhiều, ông thậm chí còn bán kết."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-sao-cua-khuc-hoai-qben/chuong-10.html.]

"Điều khiến ông khỏi cảm thán, vận động viên chuyên giỏi như , thì những vận động viên chuyên nghiệp vươn thế giới, nhất định còn giỏi hơn."

"Thấy vận động viên ?" Ông chỉ một tuyển thủ Trung Quốc tivi : "Người đây từng thi đấu ở Thế vận hội, đó gặp t.a.i n.ạ.n giao thông mất một cánh tay."

"Không ngờ năm nay đến tham gia Paralympic."

Khúc Hoài to một cái tên. Nhìn chằm chằm tivi. Ông ngoại thấy gật đầu. ", chính là ."

"Mặc dù biến mất vài năm, nhưng bây giờ trở sân đấu, chứng tỏ thật sự yêu thích bóng bàn."

"Việc thật sự yêu thích, dù giữa đường gặp trở ngại, cũng thể buông bỏ, chi bằng bắt đầu từ đầu."

 

Khúc Hoài sững , kìm đặt tay lên chân . "Bắt đầu từ đầu ?" Anh lẩm bẩm.

bên cạnh , hiểu rõ ý của ông ngoại. "Những thể vươn thế giới đều tầm thường, năng lực dù đổi sang đường đua khác bắt đầu , cũng thể trở đỉnh cao."

Cuối cùng, ông ngoại xong câu một cách dứt khoát, liền thêm gì nữa. Một nụ khẽ hiện lên khóe miệng . Ông lão xưa nay thích dài dòng. Hôm nay tốn công sức bóng gió như , xem Khúc Hoài tiểu thiên sứ thật sự lòng .

Ăn cơm xong, Khúc Hoài tích cực nhận rửa bát. ở ban công gặm táo. Ông ngoại tới gõ đầu . "Không giúp ?"

hì hì: "Ông cũng mà, con ghét rửa bát nhất."

Nói xong, gần ông ngoại, nũng. "Lúc nãy cảm ơn ông nha, soái ca lão gia." 

"Hỗn xược!" Ông ngoại xuống ghế mây, tay lật giở tờ báo, nhưng ánh mắt vẫn dừng Khúc Hoài.

Một lúc , ông với giọng điệu đầy ẩn ý: "Một , tự tin khó, nhưng tự ti thì dễ như trở bàn tay."

"Ai cũng sẽ gặp lúc sa sút, lúc nếu giúp đỡ, chừng thể đổi cả cuộc đời đó."

 

xong liền gật đầu lia lịa. Giơ ngón cái khen ngợi: "Quả nhiên là giáo viên văn nghỉ hưu, chuyện mùi triết lý!"

"Mạnh Phồn Tinh! Đừng nịnh nọt ông, chuyện con cả đêm về nhà, ông vẫn nguôi giận !". Ông ngoại đại nhân quát lên, chạy vọt bếp. 

"Khúc Hoài, nhà ăn tối luôn nhé?"

Như mới thể bình yên vô sự vượt qua hôm nay!

Tiểu thiên sứ đúng là tiểu thiên sứ. Có ở đây, hôm nay bình an vô sự.

 

Loading...