Anh Nợ Em Một Mạng - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-02-25 07:01:53
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fcBhQxM6L
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
07.
Năm năm . Thụy Sĩ.
Trong một bệnh viện tư nhân ở Zurich, Tả Niệm An đang dìu cha dạo trong vườn hoa. Sức khỏe của cha cô hồi phục từ lâu, chỉ là đôi chân còn linh hoạt như , cần đỡ. Mẹ bên cạnh, tay cầm trái cây, gương mặt đầy ý .
Năm năm thời gian mài phẳng góc cạnh trong mắt Tả Niệm An, khiến cô từ một nàng công chúa kiêu kỳ trở thành một phụ nữ dịu dàng, điềm đạm.
Cô cắt tóc ngắn, mặc váy vải thô đơn giản, lông mày và mắt mang theo nụ nhạt, bình thản và .
Ở đây, ai cô từng là thiên kim của Tư lệnh quân khu, ai cô là vợ cũ của Lục Kỷ Xuyên, cũng ai cô từng một đoạn tình cảm đau đớn xé lòng. Cô chỉ là Tả Niệm An, một con gái bình thường, một bác sĩ bình thường.
Sau khi rời khỏi Trung Quốc, cô nhặt ước mơ năm xưa, thi đỗ Đại học Y Zurich, trở thành một bác sĩ phẫu thuật tim mạch. Cô dùng đôi tay cứu sống vô , cũng chính là để chữa lành vết thương trong lòng .
Lúc rảnh rỗi, cô cùng cha du lịch khắp nơi, ngắm núi tuyết, ngắm hồ, ngắm biển. Cô cùng nghiên cứu thực đơn, cùng cha đ.á.n.h cờ, trồng đầy những cây mọng nước cô thích trong vườn.
Cuộc sống của cô bình lặng mà hạnh phúc, sóng gió, đau thương.
Về Lục Kỷ Xuyên, cô sớm buông bỏ.
Không là tha thứ, mà là buông bỏ. Cô sẽ quên những tổn thương gây cho , quên bảy năm hy sinh chỉ đổi sự lạnh nhạt và phản bội.
cô cũng sẽ để những đau thương đó ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại nữa. Những chuyện cũ giống như một cơn ác mộng, tỉnh dậy sẽ tan thành mây khói.
Thỉnh thoảng cô cũng tin tức về Lục Kỷ Xuyên từ những bạn ở trong nước. Nghe khi giáng chức, vẫn luôn tìm kiếm cô ở nước ngoài, vì tìm cô mà bôn ba qua nhiều quốc gia, vẫn độc , sống .
Cô chỉ thôi, lòng chút gợn sóng. Đó là lựa chọn của , liên quan gì đến cô. Cuộc sống của cô còn chỗ cho nữa.
Hôm đó, Tả Niệm An tan ca đêm, bước khỏi bệnh viện chuẩn về nhà. Vừa đến cổng bệnh viện, cô thấy một dáng hình quen lạ đang gốc cây ngô đồng xa.
Người đàn ông mặc quân phục, vóc dáng cao ráo nhưng gầy gò hơn nhiều, mái tóc lốm đốm sợi bạc, mắt vằn tia m.á.u, ánh mắt mệt mỏi nhưng mang theo một tia khẩn thiết và mong chờ.
Là Lục Kỷ Xuyên.
08.
Năm năm , đây là đầu tiên cô gặp .
Lục Kỷ Xuyên cũng thấy cô, ánh mắt lập tức sáng bừng lên như vớ cọng rơm cứu mạng, vội vàng bước nhanh về phía cô. Bước chân lảo đảo, đến mặt cô dừng , đôi môi run rẩy, hồi lâu nên lời.
Anh cô, đáy mắt đầy sự kinh ngạc xen lẫn xót xa. Kinh ngạc vì sự đổi của cô, xót xa vì sự bình thản trong mắt cô – một sự bình thản chứng tỏ còn mảy may ảnh hưởng đến cô nữa.
"Niệm An..." Anh khẽ gọi một tiếng, giọng khàn đặc, mang theo nỗi nhớ nhung và hối hận vô bờ.
Tả Niệm An dừng bước, , gương mặt chút biểu cảm, như đang một xa lạ.
"Có việc gì ?"
Giọng của cô phẳng lặng như nước, chút cảm xúc. Ba chữ như một gáo nước lạnh dập tắt kỳ vọng của Lục Kỷ Xuyên.
Anh há miệng gì đó, nhưng cổ họng như nghẹn , ngàn lời vạn chữ đều hóa thành hư .
Anh cô, thấy bên cạnh cô ai khác, thấy cô vẫn xinh như xưa, lòng dấy lên một tia hy vọng.
"Niệm An, tìm em năm năm, ròng rã năm năm trời."
"Anh sai , thực sự sai , em tha thứ cho ?"
"Anh đây với em, tổn thương em. Anh nguyện dùng cả đời để bù đắp, em cho thêm một cơ hội nữa thôi, ?"
Giọng nghẹn ngào, đôi mắt đầy nước. Người quân nhân sắt đá năm nào giờ đây mặt cô hèn mọn đến tận cùng.
Tả Niệm An , khẽ lắc đầu.
"Lục Kỷ Xuyên, buông bỏ ."
"Buông bỏ là tha thứ, chỉ là chuyện của ảnh hưởng đến cuộc sống của nữa."
"Giữa chúng kết thúc từ lâu . Từ khoảnh khắc cầm d.a.o tự đ.â.m n.g.ự.c , từ khoảnh khắc phân biệt trắng đen chỉ trích hại Nặc Nặc, từ khoảnh khắc vì Tô Nam Sơ mà hắt nước bẩn lên cha , chuyện kết thúc."
Lời cô từng chữ một rõ ràng và kiên định như những nhát d.a.o đ.â.m tim Lục Kỷ Xuyên.
" từng yêu mười mấy năm, chờ mười mấy năm, vì mà từ bỏ sự kiêu hãnh, sự tùy hứng và tất cả những gì . cái nhận là sự lạnh lùng, phản bội và tổn thương."
"Bảy năm hôn nhân, như một con hề, giữ khư khư một cái vỏ rỗng tuếch, nghĩ rằng chỉ cần kiên trì, chỉ cần hy sinh thì sẽ thấy chân tâm của ."
" sai , những vốn dĩ trái tim bao giờ sưởi ấm ."
" từng cứu mạng , trả mạng cho . , thứ bao giờ là mạng của , mà là chân tâm của . Thế nhưng chân tâm của từng thuộc về ."
Gương mặt Tả Niệm An nước mắt, chỉ một sự bình lặng. Những đau thương cũ sớm hóa thành mây khói thoảng qua.
"Lục Kỷ Xuyên, ."
"Cuộc sống hiện tại của hạnh phúc, phiền."
"Nợ của , cần trả nữa, cũng cần dùng cả đời để bù đắp, vì cả đời của đối với mà chẳng ý nghĩa gì cả."
"Từ nay về , chúng ai nợ ai, đường ai nấy , đừng bao giờ gặp nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-no-em-mot-mang/chuong-4.html.]
Nói xong, Tả Niệm An lách qua , thẳng về phía . Không ngoái đầu, chút luyến lưu.
Lục Kỷ Xuyên sững tại chỗ, bóng lưng cô dần biến mất khỏi tầm mắt. Lời cô như một lời nguyền quấn lấy tai , khiến lạnh toát.
Không ai nợ ai, đường ai nấy , đừng bao giờ gặp nữa.
Đó chính là phán quyết cuối cùng cô dành cho .
Anh mất cô thật sự . Anh bệt xuống đất, che mặt nức nở như một đứa trẻ lạc đường tìm thấy lối về.
Năm năm tìm kiếm, năm năm mong đợi, đổi chỉ là kết quả thế . Anh , tất cả đều là do tự chuốc lấy.
Chính tay đẩy yêu nhất xa, chính tay hủy hoại hạnh phúc của chính .
Cả đời sẽ sống trong hối hận và đau khổ, bao giờ thoát .
09.
Cuộc sống của Tả Niệm An vẫn tiếp diễn bình lặng và hạnh phúc. Không lâu , cô gặp một đàn ông Thụy Sĩ lịch lãm, là một nghệ sĩ piano tên Alex.
Alex dịu dàng, chu đáo, trân trọng vẻ và chân tâm của cô. Anh sẽ nấu cà phê nóng chờ cô về mỗi ca trực đêm, sẽ đàn piano dỗ cô vui khi cô buồn, sẽ cùng cha cô dạo, trò chuyện và tôn trọng thói quen của họ.
Anh nhớ rõ sở thích của cô, cưng chiều cô như công chúa nhưng cô đ.á.n.h mất bản sắc của .
Dưới sự đồng hành của Alex, nụ môi Tả Niệm An ngày càng nhiều, ánh sáng trong mắt ngày càng rạng rỡ.
Cô , đây mới là tình yêu cô hằng mong : bình đẳng, tôn trọng, trân trọng và đồng hành.
Một năm , Tả Niệm An và Alex tổ chức đám cưới chân núi tuyết ở Thụy Sĩ. Đám cưới giản dị, chỉ cha và vài bạn thiết.
Tả Niệm An trong bộ váy cưới trắng tinh khôi, rạng rỡ như hoa, mắt đầy hạnh phúc. Alex nắm tay cô mặt linh mục, trao lời thề ước trọn đời.
Cuộc sống hôn nhân vô cùng ấm áp. Họ cùng ngắm núi tuyết, hòa nhạc, cùng nghiên cứu ẩm thực và chăm sóc cha .
Tả Niệm An vẫn là bác sĩ phẫu thuật tim cứu , Alex vẫn là nghệ sĩ piano dùng âm nhạc chữa lành tâm hồn.
Họ một cô con gái đáng yêu, lông mày và mắt giống , tính cách giống cha, dịu dàng dễ thương. Tả Niệm An dành tất cả sự dịu dàng cho con gái và gia đình.
Cuối cùng, cô sống cuộc đời theo cách yêu thích.
Còn Lục Kỷ Xuyên ở Trung Quốc xa xôi sống trong sự hối hận và đau khổ vô tận. Sau khi từ Thụy Sĩ trở về, nộp đơn xin nghỉ hưu sớm, về căn biệt thự đầy ắp kỷ niệm về Tả Niệm An.
Anh tìm thêm ai khác, cũng chấp nhận sự quen của bất kỳ ai. Anh giữ khư khư căn biệt thự trống trải , giữ lấy những mảnh ký ức về cô để nốt phần đời còn .
Anh trồng đầy cây mọng nước cô thích khắp vườn, mỗi ngày đều nấu một bàn thức ăn cô thích dù chỉ ăn, dán đầy ảnh cô trong phòng, ngày ngày ngắm, gọi tên cô hàng nghìn .
Anh thường chiếc xích đu ngoài vườn về phương xa, như đang đợi một trở về. đó sẽ bao giờ nữa.
Giữa đêm khuya, thường ảnh cô mà nước mắt tuôn rơi. Mỗi dịp lễ tết, cô đơn bên bàn ăn đầy món, nhớ những ngày tháng cũ.
Khi qua sân tập dượt năm xưa, nhớ về năm chín tuổi cô cứu , nhớ về ánh trong mắt cô khi đó.
Cả đời yêu thêm một ai nữa. Bởi vì ai thể sánh bằng Tả Niệm An.
Không ai thể yêu bất chấp tất cả như cô, ai thể vì mà hy sinh tất cả như cô, ai thể khiến ghi nhớ cả đời, hối hận cả đời như cô.
Sức khỏe của ngày càng tệ . Nhiều năm u uất và hối hận khiến mang đầy bệnh tật.
Mọi đều khuyên nên nghĩ thoáng , nhưng chẳng cách nào thoát . Anh thường xuyên chuyện với trung như thể đang trò chuyện với cô.
"Niệm An, hôm nay món sườn xào chua ngọt em thích nhất , em nếm thử xem ngon ?"
"Niệm An, cây mọng nước ngoài vườn nở hoa , em xem, bao."
"Niệm An, nhớ em , em về ?"
"Niệm An, sai , thực sự sai , em tha thứ cho nhé?"
đáp chỉ là sự im lặng mênh m.ô.n.g.
Mùa đông năm bảy mươi tuổi. Một trận tuyết lớn phủ trắng cả thành phố. Lục Kỷ Xuyên chiếc xích đu ngoài vườn, đắp tấm chăn dày, tay siết c.h.ặ.t tấm ảnh của cô.
Trong ảnh, cô tươi, đôi mắt cong cong. Anh tấm ảnh, khóe miệng hiện lên một nụ nhạt. Sau đó, từ từ nhắm mắt .
Tấm ảnh trong tay rơi xuống nền tuyết, những bông tuyết dần dần che phủ.
Cho đến lúc c.h.ế.t, vẫn chờ sự tha thứ của cô.
Cho đến lúc c.h.ế.t, vẫn sống trong nỗi nhớ nhung và hối hận khôn nguôi.
Cuộc đời , vì gặp cô mà ánh sáng, cũng vì mất cô mà rơi bóng tối vô tận.
Còn Tả Niệm An, ở Thụy Sĩ xa xôi tuyết bay đầy trời, cô ôm con gái dựa lòng yêu, gương mặt tràn ngập hạnh phúc.
Cô sớm quên đàn ông tên Lục Kỷ Xuyên, sớm quên đoạn quá khứ đau đớn . Phần đời còn của cô chỉ ánh nắng, ấm, hạnh phúc và tình yêu.
---
- Hết-