Anh Luôn Ở Đây - Chương 362
Cập nhật lúc: 2025-03-12 21:23:24
Lượt xem: 6
Chu Chi Tình biết rõ tình cảm của Lục Minh Bạc đối với mình trong quá khứ, cũng đã sớm nhìn ra Hứa Tư Điềm mến mộ Lục Minh Bạc.
Cô ta tự xưng là đỉnh cao nhất trong chuỗi thức ăn của ba người này, rõ ràng một giây trước còn cúi xuống làm bé ở bên cạnh thương gia giàu có, một giây sau liền hất cằm cao quý về phía Hứa Tư Điềm.
“Thật trùng hợp.” Chu Chi Tình cười nói.
Lục Minh Bạc đã sớm biết Chu Chi Tình khoảng thời gian trước theo một lão đàn ông trở về Bắc Lâm, giờ phút này nhìn thấy cô ta cũng không ngoài ý muốn, chỉ tùy ý gật đầu, tầm mắt liền trở lại trên người Hứa Tư Điềm một lần nữa.
Ngược lại Hứa Tư Điềm hào phóng mỉm cười: “Đã lâu không gặp.”
Chu Chi Tình gật đầu: “Đều là bạn học cũ, cùng xem trước chứ?”
Hứa Tư Điềm không có ý kiến, dù sao lần này tới đây là vì chọn quà mừng tân hôn cho em gái Lý Lương Tu, cô không có ý định cũng không có điều kiện kinh tế ở chỗ này chọn lựa thứ mình thích.
Nhưng vài người vẫn đi cùng một chỗ.
Chu Chi Tình quen thu hút sự chú ý của mọi người, không có nhiều khác biệt so với trước đây. Chỉ là lúc trước cô ta khinh thường Lục Minh Bạc, không ngờ vài năm trôi qua, Lục Minh Bạc lại phát triển thành tài nguyên chất lượng cao mà sau này cô ta không còn cơ hội chạm đến, thậm chí ngay cả anh có một người cha ruột cực kỳ có tiền, sau này cô ta cũng mới biết được.
Cho nên lần này, cô ta ở trước mặt Lục Minh Bạc rõ ràng sôi nổi hơn rất nhiều, bằng mọi cách thể hiện sự quan tâm lớn đối với tất cả các loại đồ chơi cổ.
Ngược lại Hứa Tư Điềm thiếu hứng thú, cô đối với mấy thứ này hiểu không sâu, cũng học không được, không hiểu thì giả bộ hiểu, ngược lại khi đi qua trước mặt một bức tranh thêu Tứ Xuyên, trước mắt nhịn không được sáng ngời.
Biến cảm thay đổi như vậy, ba người đồng hành khác đều chú ý tới.
Chu Chi Tình từ trước đến nay thích cướp. Cô ta thấy thế, vội vàng mở miệng biểu đạt yêu thích đối với bức tranh thêu Tứ Xuyên này trước, ngược lại Hứa Tư Điềm không nói thêm gì, chỉ im lặng nghiêm túc nhìn chằm chằm hồi lâu.
Một lát sau mọi người xôn xao ngồi xuống, buổi đấu giá rất nhanh liền chính thức bắt đầu.
Sau khi liên tiếp bán ra mấy món đồ cổ, cuối cùng cũng tới bức tranh thêu Tứ Xuyên kia.
Lý Lương Tu mới vừa nhìn ra thiên hướng của Hứa Tư Điềm, anh ta vừa vặn cũng cảm thấy tác phẩm này dùng làm quà mừng tân hôn cũng không tồi, liền giơ bảng hiệu.
“Ba vạn lần thứ nhất.”
Lục Minh Bạc bên kia rất nhanh đi theo anh ta.
“Năm vạn lần thứ nhất.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-362.html.]
Lý Lương Tu tiếp tục tăng giá.
Lục Minh Bạc cũng không cam lòng yếu thế.
Giá cả không ngừng tăng lên, hai người giống như đang âm thầm phân cao thấp.
Khi giá lên tới ba trăm vạn, Hứa Tư Điềm không nhịn được nhíu mày, khẽ kéo ống tay áo của Lý Lương Tu xuống, hạ thấp giọng hỏi anh: “Anh rất thích cái này sao?”
Lý Lương Tu cười khẽ: “Không phải cô thích sao?”
Hứa Tư Điềm không khỏi mất tự nhiên, vội nói: “Thật ra phía sau có một bức màu đỏ, có thể thích hợp làm quà mừng tân hôn hơn, hơn nữa Lục Minh Bạc phỏng chừng muốn mua tặng cho cô gái vừa rồi, cô ấy là người mà từ nhỏ đến lớn anh ấy không theo đuổi được. Chu Chi Tình thích như vậy, Lục Minh Bạc nhất định là tình thế bắt buộc, anh ấy rất có tiền, anh đừng tranh giành với anh ấy.”
Nhưng mà chút tiền ấy ở trong mắt Lý Lương Tu cũng không đủ nhìn, anh cười nói: “Không phải cô cũng là người mà tôi một mực theo đuổi cũng không theo đuổi được sao?”
Nụ cười của Hứa Tư Điềm cứng đờ ở khóe môi.
“Đùa thôi.” Lý Lương Tu nhìn ra cô không được tự nhiên, vội vàng tìm một bậc thang xuống, “Được rồi, không lấy lòng người ta nữa.”
Cuối cùng bức tranh thêu Tứ Xuyên kia bị Lục Minh Bạc cất vào trong túi. Lúc búa nhỏ kết thúc, Chu Chi Tình ngồi ở hàng đầu đột nhiên quay đầu lại, đối diện với ánh mắt lơ đãng của Hứa Tư Điềm, nở nụ cười của người thắng cuộc.
Hứa Tư Điềm thản nhiên cong môi, trong lòng khó tránh khỏi có chút buồn cười, cô có tài đức gì chứ, lại còn bị Chu Chi Tình biến thành kẻ địch giả tưởng.
Rõ ràng ở chỗ Lục Minh Bạc, cô chưa bao giờ thắng qua, thậm chí chưa bao giờ chân chính được cho phép tiến vào cuộc tranh tài này.
Nhưng mà hội đấu giá kết thúc, Lục Minh Bạc không quan tâm Chu Chi Tình đang đứng gần chờ đợi. Ngay trước mặt cô ta, anh bảo nhân viên công tác đưa bức tranh thêu Tứ Xuyên kia đến chỗ Hứa Tư Điềm.
Trong bốn người, trên mặt ba người đều viết kinh ngạc.
Hứa Tư Điềm mở to mắt, nhìn bức tranh thêu Tứ Xuyên lại nhìn Lục Minh Bạc, nghĩ mãi mà không rõ anh rốt cuộc muốn làm gì.
Lục Minh Bạc nói: “Không phải em thích sao?”
“Hay là nói, muốn đặt ở căn nhà gần hồ kia?”
Hứa Tư Điềm lắc đầu, chỉ chỉ Lý Lương Tu: “Chúng em muốn chọn quà cho em gái anh ấy, nếu không… anh bán lại cho anh ấy, hoặc là trả lại đi?”
Sắc mặt Lục Minh Bạc cứng đờ: “Nói tặng em thì tặng, về phần em muốn xử trí thế nào tùy em.”