Liên tục nửa tháng, mỗi ngày Lục Minh Bạc chạy đến bệnh viện càng ngày càng sớm, thầm nghĩ chỉ muốn đè ép Lý Lương Tu cũng đến mỗi ngày.
Kết quả nhờ Lý Lương Tu ban tặng, anh không có một chút thời gian ở một mình với Hứa Tư Điềm.
Không chỉ không có thời gian ở một mình, mỗi ngày còn phải thưởng thức hai người tán gẫu, tràng giang đại hải.
Sắc mặt đen đến cực kỳ khó coi.
Cuối tháng hai, Hứa Lương Dung bình phục xuất viện trở về Kim Đường.
Lục Minh Bạc đã không còn lý do mỗi ngày đến gần Hứa Tư Điềm, ngày đêm tim gan cồn cào, anh vắt hết óc nghĩ ra các loại lý do để hẹn gặp cô, Hứa Tư Điềm đều dùng cái cớ tệ để khéo léo từ chối.
Trung tuần tháng ba, Trần Kỵ gọi điện thoại cho Lục Minh Bạc, phái xã giao cho anh.
Trong khoảng thời gian này xã giao của Lục Minh Bạc ít đi, mục đích chính là dành ra thời gian cho Hứa Tư Điềm, nhưng mà chậm chạp không hẹn được người nên rất là đau đầu.
Trần Kỵ biết tình hình của anh, không đợi anh từ chối, liền mở miệng trước: “Trong bữa cơm này có đối tác là người Pháp.”
Lời từ chối của Lục Minh Bạc đến bên miệng, lập tức nuốt trở lại.
Đây đã là nói rõ, anh lập tức m.á.u sôi trào nhận nhiệm vụ.
Trước khi đi, anh hiếm khi nhìn vào gương trong phòng thay đồ tỉ mỉ trang điểm lại bản thân, âu phục giày da, không chút cẩu thả, cà vạt còn đặc biệt chọn cái Hứa Tư Điềm tặng anh lúc trước.
Đến phòng riêng của khách sạn, quả nhiên không ngoài dự đoán, bên hợp tác bởi vì có người Pháp cho nên mời phiên dịch tiếng Pháp, mà phiên dịch tiếng Pháp tối nay tới chính là Hứa Tư Điềm.
Chỉ là không ngờ bên cạnh cô không chỉ có mấy người Pháp ngồi đó, còn có cả Lý Lương Tu.
Người này sao lại âm hồn bất tán (*) thế.
(*) Âm hồn bất tán 阴魂不散: nghĩa đen là chỉ người sau khi chết, âm hồn không tiêu tan, còn có thể hoạt động trong phạm vi nhất định. Nghĩa bóng là, một chuyện xấu đã qua nhưng vẫn lưu lại hậu quả, có mang ý “bám dai không ngừng” nữa (Baidu)
Lục Minh Bạc bình tĩnh lại và ngồi xuống, trong lúc đó sắc mặt cực trầm, cả bữa tiệc thái độ khác thường rất ít, ánh mắt nhìn chằm chằm đôi nam nữ đối diện kia.
Sau bữa tiệc, bên tai một nửa là tiếng Pháp nghe không hiểu, nửa còn lại tất cả đều là tiếng phiên dịch chuyên nghiệp của Hứa Tư Điềm.
Dự án không trò chuyện nhiều lắm, một số bên hợp tác dựa theo thói quen cũ, bắt đầu mời rượu.
Sau lưng Lục Minh Bạc là công ty xây dựng Phù Trầm, người trong nghề đều phải nhường anh phần nào, mời rượu đương nhiên không dám đến chỗ anh, cả bàn rượu liếc mắt nhìn sang chỉ có một cô gái là Hứa Tư Điềm, rất nhanh cô liền trở thành tiêu điểm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-360.html.]
Lý Lương Tu hạ giọng dặn dò: “Uống chút gì là được, không uống thì đừng miễn cưỡng.”
Hứa Tư Điềm gật đầu, vẫn thừa nhận thể diện của đối phương.
Lục Minh Bạc bị bộ dạng thân mật thì thầm với nhau này của hai người làm cho tức giận đến nghiến răng nghiến lợi.
Ánh mắt nhìn chằm chằm Hứa Tư Điềm càng ngay thẳng không chút che giấu.
Thấy cô cầm lấy một ly tiếp một ly xuống bụng, sắc mặt Lục Minh Bạc cũng trầm hơn một giây.
Đợi đến ly thứ năm, anh lập tức từ chỗ ngồi đứng dậy, sải bước đi tới bên người Hứa Tư Điềm, đưa tay cướp lấy ly rượu trong tay cô, ngay tại nơi cô đã uống qua, ngẩng đầu lên ngăn cản thay cô.
Một ly rượu dừng lại, anh nghiêng đầu cúi đầu nhìn về phía cô, trong ánh mắt tức giận cũng bắt đầu có chút khó nén.
Sau khi uống xong, Lục Minh Bạc lập tức bỏ qua Lý Lương Tu, kéo cổ tay Hứa Tư Điềm nhanh chóng đưa người ra khỏi khách sạn.
Sức lực kia giống như mang theo hơi thở, Hứa Tư Điềm làm thế nào cũng không tránh ra được.
“Lục Minh Bạc! Anh buông ra! Anh có vấn đề à!” Cô đối với anh lịch sự bình tĩnh lâu như vậy, rốt cuộc sau khi chia tay, đây là lần đầu tiên cô nổi giận với anh.
Không biết như thế nào, rõ ràng bị mắng, nhưng trong lòng Lục Minh Bạc lại cảm thấy có chút vui vẻ.
“Lý Lương Tu bảo em đi theo làm phiên dịch à?” Lục Minh Bạc hỏi.
Hứa Tư Điềm: “Không được sao?”
Lục Minh Bạc cười lạnh: “Rốt cuộc là phiên dịch hay mời rượu?”
Hứa Tư Điềm nhíu mày: “Lục Minh Bạc!”
Ý thức được mình dùng từ không đúng, Lục Minh Bạc siết chặt lòng bàn tay, sắc mặt vẫn trầm xuống như cũ: “Anh không có ý đó.”
“Trước đây lúc anh dẫn em đi làm phiên dịch, cũng chưa từng để cho em bị khách hàng mời rượu.” Anh vẫn tức giận như cũ, chút tửu lượng của Hứa Tư Điềm chỉ cần vài phút là có thể bị người ta đánh ngã.
“Em cũng không phải không thể uống rượu.” Hứa Tư Điềm quật cường trả lời anh.
“Con mẹ nó em chỉ có năm ly, năm ly nữa ổng đây sẽ làm em mà em không biết.” Lục Minh Bạc quả nhiên là bị thái độ không đau lòng này của cô chọc giận, vừa nói tục ra miệng, lại giật mình phát giác không đúng, vội vàng hạ thấp thái độ, “Anh xin lỗi… anh chỉ là không muốn nhìn bọn họ bắt nạt em.”
Đôi mắt Hứa Tư Điềm nhất thời hơi mất tập trung, cong môi nở nụ cười, hiếm thấy nói lời thật lòng, nhẹ nhàng nói: “Rõ ràng anh bắt nạt nhiều nhất.”