Lúc ấy Chu Chi Tình đang đỏ mắt khi thấy Trần Kỵ thân mật với Chu Phù, cô ta tức giận đến mức ném bình nước cũng không muốn đưa cho Lục Minh Bạc. Anh lui lại cầu xin, chuyển hướng sang Hứa Tư Điềm, vốn tưởng rằng nước trong tay bạn cùng bàn nhất định là chuẩn bị cho mình, không ngờ thậm chí ngay cả liếc mắt cũng không nhìn anh một cái, cô lập tức đi về phía Lý Lương Tu của đội trường khác, đưa nước cho anh ấy.
Lục Minh Bạc nghĩ thế nào cũng không rõ, nước kia của Hứa Tư Điềm vì sao lại đưa cho Lý Lương Tu, sau đó vẫn nghe Chu Phù nói rằng Hứa Tư Điềm nói hai người bọn họ đều phải chọn người có vóc dáng cao nhất mà đưa.
Lục Minh Bạc thật không ngờ, đã qua nhiều năm như vậy, lại có thể gặp lại người mà anh đã sớm nhìn không quen này ở đây.
Lục Minh Bạc trầm mặc một lát, sau khi mạnh mẽ kiềm chế chút ghen tuông chua xót nào đó, nói ra chuyện chuẩn bị thay Hứa Lương Dung chuyển phòng bệnh.
Kết quả Khương Tân Liên vừa cảm ơn vừa nói không cần phiền toái, Lý Lương Tu đã sắp xếp xong xuôi, may mà cha anh ta ở bệnh viện này có chút quan hệ.
Hứa Lương Dung uống thuốc xong, thay bình truyền nước liền chuẩn bị nằm xuống nghỉ ngơi, vì không quấy rầy ông nên chỉ để lại một mình Khương Tân Liên ở trong phòng.
Ba người trẻ tuổi cùng đi ra ngoài. Dọc theo đường đi, trên mặt Hứa Tư Điềm nở nụ cười, vừa trò chuyện với Lý Lương Tu chút chuyện lý thú thời sinh viên trước kia, vừa đưa anh ấy đến bãi đỗ xe.
Lý Lương Tu có vẻ rất hay nói, hai người trò chuyện rất ăn ý, Lục Minh Bạc ở bên cạnh chen không vào một câu.
Bởi vì trước kia anh là như vậy, lúc ở bên nhau với Hứa Tư Điềm, luôn do một mình cô líu ríu nói, anh chỉ cần im lặng làm người lắng nghe, thỉnh thoảng trả lời lại là đủ rồi.
Sau khi tiễn Lý Lương Tu đi, Lục Minh Bạc vẫn không có ý định rời đi.
Hứa Tư Điềm nghiêng đầu nhìn anh một cái, bốn mắt nhìn nhau, lại nói không nên lời.
Rõ ràng lúc trước cô thích nói chuyện với anh nhất.
Hai người xa nhau bình tĩnh đến mức không có một tia gợn sóng.
Không cãi nhau, không nói lời gì khó nghe, thậm chí trước khi chia tay không lâu, cô còn ăn cháo anh mua, gọi điện thoại bảo anh đón mình về nhà một chuyến.
Cho nên khi gặp lại, Hứa Tư Điềm cũng không có ý đối chọi gay gắt.
Nhưng quả thật không nghĩ ra nên nói cái gì cho phải, dù sao đã là quan hệ bạn trai bạn gái cũ.
Sau một lúc lâu, cuối cùng Lục Minh Bạc nhịn không được mở miệng hỏi cô: “Sao anh ta lại tới giúp em thế?”
“Bạn của ba anh ấy nằm viện ở bệnh viện này, lúc đến thăm vừa vặn gặp được.” Hứa Tư Điềm cũng không ngại nói với anh, nhưng giọng điệu bây giờ đã không còn hương vị của một cô gái nhỏ như trước nữa, chỉ coi anh là hàng xóm đồng hương bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-359.html.]
Nhưng mà nghe được trong lỗ tai Lục Minh Bạc cũng không phải là một hương vị, trong lời nói của anh chua xót khó nén: “Chỉ lớp mười gặp qua một lần, vừa vặn gặp phải còn có thể nhận ra sao.”
Hứa Tư Điềm cũng không nghĩ nhiều: “Ừm, em đã đưa nước cho anh ấy mà.”
Lục Minh Bạc hừ lạnh một tiếng: “Em còn rất kiêu ngạo.”
Hứa Tư Điềm: “?”
Cô cảm thấy giọng điệu tối nay của Lục Minh Bạc là lạ, nhưng hoàn toàn không nghĩ đến phương diện ghen tuông.
Có lẽ trong tiềm thức cô đều cho rằng Lục Minh Bạc không thích mình, chưa từng nghĩ tới anh sẽ ghen vì mình.
Hứa Tư Điềm suy nghĩ một chút, lại bổ sung: “À đúng rồi, sau trận bóng rổ lần đó, anh ấy còn tỏ tình em, cho nên chúng em có thể nhận ra đối phương cũng bình thường.”
Lục Minh Bạc: “…”
Anh tức giận, lại chua xót một câu: “Định nối lại tình xưa à?”
“A?” Hứa Tư Điềm ngước mắt nhìn anh, sửng sốt, rồi sau đó vẻ mặt thẳng thắn nói, “Điều kiện của người ta là gì, điều kiện của em là gì, ba mẹ anh ấy đều là giáo sư đại học, sau khi về hưu cả nhà đều định cư ở Pháp, bản thân anh ấy lại lịch sự, trình độ học vấn cao và làm việc tốt, em lấy cái gì mà nối lại với người ta chứ.”
Lục Minh Bạc nhíu mày: “Em có chỗ nào so ra kém chứ, nhà em không phải cũng tổ tiên mười tám đời là gia đình có tiếng về văn học, em cũng là nghiên cứu sinh đại học, thầy giáo còn xem em là báu vật, tốt nghiệp rồi đi làm cũng không kém, căn nhà tám trăm mét vuông ở trung tâm thành phố đã ngủ nhiều năm, điều kiện kia của anh ta tính là cái rắm gì chứ?”
Hứa Tư Điềm bị anh khen đến choáng váng, cô gãi đầu, nói thầm: “Nghe anh nói, em và anh ấy còn môn đăng hộ đối sao? À đúng rồi, em vẫn học tiếng Pháp, không chỉ môn đăng hộ đối, còn nói chuyện chuyên nghiệp nữa.”
“…”
Lần đầu tiên Lục Minh Bạc muốn cắn lưỡi mình.
Đêm đó anh nói muốn ở lại hỗ trợ, Hứa Tư Điềm không cho anh ở lại, khách khí tiễn anh đi, thái độ vô cùng xa cách quy củ.
Anh nhớ rõ trước đây cô luôn thích dùng giọng điệu nhẹ nhàng của con gái năn nỉ anh: “Lục Minh Bạc anh để ý đến em không, Lục Minh Bạc anh cười một cái đi, Lục Minh Bạc anh đừng không vui nha.”
Mà hôm nay lại một tiếng “Cảm ơn” “Không cần” “Quá phiền anh rồi”.
Rõ ràng ngữ khí lễ phép bình thản, nhưng từng câu từng chữ lại giống như con kiến kia g/ặm cắn, làm cho anh cực kỳ khó chịu.