Khi đó, trong nhà chỉ cần có cô ở đây, dường như luôn náo nhiệt và tràn ngập tinh thần phấn chấn.
Mấy năm nay, mọi việc ở bên ngoài của anh đều thuận lợi, áp lực nói không lớn là giả.
Giao tiếp là thế mạnh của anh, nhưng thế mạnh của anh cũng chỉ giới hạn ở đây, xã giao có mục đích và tùy ý làm bậy trước đây lại khác nhau rất lớn, cho nên mỗi lần xã giao kết thúc về đến nhà, cảm xúc của anh luôn trầm thấp hơn một chút.
Anh tùy hứng mang áp suất thấp về nhà, cũng chỉ ỷ vào Hứa Tư Điềm có thể bao dung tiếp thu tất cả của anh.
Bất kể tâm trạng của anh có tệ đến đâu, cô luôn có thể tươi cười đón chào.
Để lại đèn cho anh, hâm nóng chén canh cho anh.
Sau đó trông mong ngồi ở đối diện anh, hai tay cô chống má, hai tròng mắt sáng lấp lánh, vừa nhìn anh ăn, vừa líu ríu nói với anh chuyện xảy ra trong công việc và học tập ban ngày, hay là ở Kim Đường có liên quan đến những chuyện vụn vặt hằng ngày ấm áp của cha mẹ cô.
Đây là chuyện Hứa Tư Điềm thích làm.
Giữa bọn họ, hầu hết thời gian quả thật luôn do cô chủ động.
Tính ra, đã rất nhiều ngày anh không thể nghe thấy giọng nói của cô.
Lục Minh Bạc cầm điện thoại, nhịn không được gọi điện thoại cho Hứa Tư Điềm.
Nhưng mà lần này cũng không giống như lần trước mà có thể dễ dàng liên lạc với cô.
Hứa Tư Điềm không chặn anh, nhưng cũng không nhận điện thoại.
Lục Minh Bạc bỗng nhiên ngồi không yên, anh tiện tay cầm chìa khóa xe ra khỏi nhà, sau khi lên xe một đường lái đến khuôn viên chính của Đại học Lâm Sư.
Nhưng mà sau khi xe đến trường đại học, đi vòng quanh sân trường vài vòng, cuối cùng lại không biết nên đi nơi nào tìm cô.
Anh đối với cuộc sống của cô giống như không biết gì cả.
Liên tục mấy ngày nghỉ đông, Hứa Tư Điềm đều được anh từ Bắc Lâm đưa về Kim Đường, nhưng mà năm nay trong xe về nhà lại trống rỗng.
Không có tiếng cô ăn đồ ăn vặt và tám chuyện, cũng không có cô ngồi ở ghế lái phụ, xem chương trình giải trí hài kịch vui tươi và cười hớn hở.
Trên đường cô đơn.
Vốn tưởng rằng đợi đến Tết, anh luôn có thể gặp được Hứa Tư Điềm ở Kim Đường, kết quả cũng không thuận lợi như anh nghĩ.
Kỳ nghỉ đông vừa về đến nhà, Lục Minh Bạc liền thay đổi thói quen trước kia, không ôn chuyện hay tổ chức với các anh em, cũng không ở nhà cả ngày không lộ diện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-358.html.]
Anh bắt đầu thường xuyên ra ngoài, thường xuyên đi ngang qua nhà Hứa Tư Điềm.
Thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn chằm chằm cửa sổ phòng ngủ của cô ở lầu hai, nhưng từ đầu đến cuối đều không thấy cửa lớn nhà họ Hứa mở rộng.
Hai người một lần cũng không gặp mặt.
Anh đã không nhớ rõ có bao nhiêu năm giao thừa đều là Hứa Tư Điềm ở bên cạnh.
Nhà Lục Minh Bạc không có ai, sau khi hai người ở bên nhau, mỗi lần về Kim Đường, Hứa Tư Điềm đều lặng lẽ từ trong nhà chạy tới với anh.
Đêm đó anh ở nhà một mình, đã lâu không nấu bát mì ăn liền, bình rượu thì đổ đầy đất.
Anh bỗng nhiên nhớ tới, dường như Hứa Tư Điềm liền cố ý hay vô tình bắt đầu đón giao thừa với anh đã sớm hơn trước kia.
Trong trí nhớ, khi đó chắc cô cũng mới năm sáu tuổi. Mỗi năm Hứa Lương Dung đều mua cho cô mấy quả pháo hoa nhỏ, cô chưa bao giờ đặt trước cửa nhà mình, mà là ôm đến gần cửa nhà anh, b.ắ.n vài phát qua cửa sổ của anh trước, chờ gợi lên sự chú ý của anh, dẫn anh đi tới cửa sau, lại làm như không có việc gì ngồi xổm trên mặt đất bắt đầu b.ắ.n pháo hoa nhỏ của mình.
Cô không mời anh, nhưng năm nào cùng chia sẻ với anh.
Anh thật sự rất nhớ cô, không khống chế được mà nghĩ đến.
Chờ lúc gặp lại, đó là ở bệnh viện Bắc Lâm.
Cuối cùng Trần Kỵ vẫn cho anh địa chỉ bệnh viện nơi Hứa Tư Điềm và Hứa Lương Dung ở, anh hầu như không do dự một giây phút nào, lái xe trắng đêm từ Kim Đường chạy tới Bắc Lâm.
Ngay cả quan hệ cũng đã tìm được, cũng không hề lo lắng gặp mặt thầy giáo vụ kia, lại càng không e ngại cha mẹ cô biết được quan hệ giữa mình và con gái cưng của bọn họ, chỉ là không ngờ lúc vọt tới phòng bệnh, anh nhìn thấy không chỉ có gia đình của Hứa Tư Điềm, mà bên cạnh giường bệnh còn có một người đàn ông đứng.
Vóc dáng cao lớn, tướng mạo thanh tú và khôi ngô, nói một câu lịch sự cũng không quá đáng.
Mấy người đối với việc Lục Minh Bạc đột nhiên đến, đều cảm thấy hết sức bất ngờ.
Khương Tân Liên nhiệt tình rót cho anh chén trà nóng, thấy sắc mặt anh nặng nề nhìn chằm chằm người đàn ông kia, còn đặc biệt giới thiệu cho anh: “Đây là Tiểu Lý, tên là Lý Lương Tu, là bạn của Điềm Điềm, hình như cũng là bạn học, các con không nhận sao? Dì nhớ con và Điềm Điềm từ nhỏ đến lớn đều học cùng một trường.”
Hứa Tư Điềm đang gọt táo cho cha, nghe vậy bình tĩnh nói: “À, không phải ạ, Lý Lương Tu không phải học cấp ba chung với chúng con, mà là người trong thành phố. Lúc học cấp ba cậu ấy vừa vặn đến trường chúng con chơi bóng rổ.”
Lời này vừa nói ra, Lục Minh Bạc bỗng nhiên có chút ấn tượng.
Khó trách anh vừa mới vào cửa, liền cảm thấy người họ Lý này sao thoạt nhìn quen mặt như vậy, hơn nữa còn rất làm anh chán ghét.
Thì ra là trận bóng rổ đó.
Trận bóng rổ kia Lục Minh Bạc cũng đánh, ban đầu khi Trần Kỵ không tới, đội bọn họ dường như bị Lý Lương Tu bên kia đánh vỡ đầu, mãi cho đến khi Trần Kỵ vào sân mới kéo điểm số trở về.